Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Thẩm Ninh Nhi quay mặt đi, cảm thấy da mặt nóng ran: "Phụ thân... ngứa mà. Với lại..." Nàng ngập ngừng một chút, chẳng biết là do thẹn thùng hay giận dỗi, "Ca ca và phụ thân cứ mút mát mãi, hột le ngày nào cũng sưng tấy cả lên." Thẩm Hoài Thịnh nhếch mép cười, giọng điệu trêu chọc: "Bé ngoan đúng là thích nói ngược. Lần nào cũng sướng đến mềm nhũn cả eo, xong việc lại quay sang trách tội phụ thân, phụ thân đau lòng lắm đấy." Nói rồi hắn rũ mắt xuống, giả bộ buồn bã thất vọng. Thẩm Ninh Nhi hừ một tiếng, nhưng rốt cuộc vẫn không thắng nổi nỗi nhớ nhung mấy ngày qua, bèn chủ động vòng tay ôm lấy cổ người đàn ông: "Con không có nhé! Tại phụ thân mấy ngày nay bận quá, chẳng chịu đến gặp con gì cả." Hơi thở Thẩm Hoài Thịnh ngưng trệ. Cục cưng trong lòng vừa mềm mại lại vừa ngoan ngoãn thế này khiến hơi thở hắn trở nên nặng nề, cúi xuống hôn ngấu nghiến lên cái miệng xinh xắn: "Là lỗi của phụ thân, phụ thân đền bù cho Ninh Nhi nhé?" "Ưm... ưm a... Phụ thân... nhẹ... ha ưm..." Người đàn ông hôn vừa gấp gáp vừa hung hãn. Thẩm Ninh Nhi chỉ có thể yếu ớt hé miệng, mặc cho hắn nuốt trọn mật ngọt trong khoang miệng, mút chặt lấy cái lưỡi mềm không buông. Mãi cho đến khi đôi môi nàng bị mút đến sưng đỏ, kiều diễm ướt át, hắn mới luyến tiếc buông tha. Trong mắt Thẩm Ninh Nhi lúc này đã ngập tràn sóng nước. Cơ thể vốn đã bị hai vị huynh trưởng khiêu khích, nay lại trải qua nụ hôn nồng cháy của phụ thân khiến cơn nứng quen thuộc lại bùng lên. Nàng chủ động đưa tay tách hai mép lồn đầy đặn…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...