Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Toàn thân Thẩm Ninh Nhi căng cứng, đôi mắt thất thần. Trong cơn cao trào bắn nước, nàng không kìm được cơ thể mà phun luôn cả nước tiểu ra ngoài, tưới ướt đẫm toàn bộ khuôn mặt Thẩm Hoài Thịnh. Thẩm Hoài Thịnh chìm đắm trong mùi hương ngọt ngào, không những liếm sạch nước lồn mà còn há miệng hứng trọn luồng nước khác bắn tới. Vị gia chủ ngày thường trầm ổn chín chắn, giờ đây chẳng khác nào một con chó đực đói khát. Thẩm Ninh Nhi khó khăn lắm mới thở đều lại được, hồn vía quay về liền cảm thấy vừa thẹn vừa giận, đưa tay đẩy mặt người đàn ông ra: "Phụ thân xấu lắm! Sao lại uống thứ đó của Ninh Nhi..." "Có phải lần đầu đâu, sao vẫn dễ xấu hổ thế? Lần nào mà không phải do phụ thân và các ca ca liếm sạch cho con?" Trên mặt Thẩm Hoài Thịnh treo nụ cười bất lực, dù rõ ràng hắn mới là kẻ đầu têu mọi chuyện. Thẩm Ninh Nhi nhất thời cứng họng chưa nghĩ ra lời đáp trả thì đã bị khuôn mặt tuấn tú phóng đại trước mắt làm cho ngẩn ngơ. Gương mặt người đàn ông vừa tuấn lãng vừa đoan chính, nhưng đáy mắt lại ngập tràn dục vọng nồng đậm, dưới ánh nến lung linh càng thêm phần quyến rũ chết người. "Mấy ngày không gặp, phụ thân nhớ bé ngoan muốn chết. Hơn nữa là bé ngoan đã đồng ý trước, phụ thân đâu có nuốt lời. Lần sau phụ thân sẽ nghe theo bé ngoan hết, chịu không?" Trước nhan sắc nam tính này, Thẩm Ninh Nhi chẳng thể nào giận nổi nữa, chỉ đành thẹn thùng gật đầu. Thẩm Hoài Thịnh cười khẽ: "Ninh Nhi ngoan, mấy đêm nay ngủ có chịu khó nhét thứ đó vào không?" Thẩm Ninh Nhi gật đầu: "Đại ca và…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...