Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Sáng sớm hôm sau, Thẩm Hoài Thịnh nhẹ nhàng bế Thẩm Ninh Nhi ra khỏi lòng mình, sau đó ra gian ngoài rửa mặt thay y phục. Suốt quá trình hắn không hề phát ra tiếng động nào, Thẩm Ninh Nhi vẫn ngủ say như heo con. Hắn vội vàng đặt một nụ hôn lên trán nàng rồi vội vã vào triều. Mãi đến khi mặt trời lên cao ba sào, Thẩm Trường Thanh mới theo lệ thường đến tìm nàng. Bình thường, chuyện sinh hoạt ăn ở của Thẩm Ninh Nhi đều do ba cha con tự tay chăm sóc. Trong đó, Thẩm Trường Thanh vì quen thói ăn nói nhỏ nhẹ dỗ dành, lại còn biết chải những kiểu tóc rất đẹp nên được Thẩm Ninh Nhi cực kỳ yêu thích, thành thử hầu như sáng nào cũng là hắn đến hầu hạ nàng dậy. "Bé ngoan? Dậy đi nào, đến giờ rồi, hôm nay chẳng phải muội hẹn đi du ngoạn hồ với nhị ca sao? Bé ngoan?" Thấy Thẩm Ninh Nhi chỉ lầm bầm rồi xoay người ngủ tiếp, chẳng có chút dấu hiệu nào là muốn tỉnh, Thẩm Trường Thanh bất đắc dĩ đành phải rút ngọc thế ra trước. Qua một đêm, lớp cao thuốc đã bị hấp thu sạch sẽ. Khi cây ngọc được rút ra, lỗ lồn vẫn còn lưu luyến mà co bóp vài cái, lờ mờ có thể nhìn thấy thịt non đỏ hỏn bên trong. Dù đã nhìn bao nhiêu lần, hắn vẫn cảm thấy nơi này xinh đẹp tuyệt trần. Thẩm Trường Thanh vắt khăn ấm lau sạch sẽ hạ bộ cho nàng. Thấy muội muội buồn ngủ rũ rượi như vậy, chắc hẳn tối qua bị phụ thân làm hơi quá trớn. Trong lòng hắn nảy sinh chút ghen tị, bèn dấy lên ý nghĩ xấu xa, cúi đầu xuống liếm láp hột le đáng yêu kia. Thẩm Trường Thanh ngậm lấy hột thịt non nớt vào miệng, dùng mặt lưỡi thô ráp…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...