Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
"Đại ca, bé ngoan đã hứa hôm nay đi du ngoạn hồ với đệ rồi, còn lề mề nữa thì cá dưới hồ đi ngủ hết mất." Thẩm Trường An có chút bất mãn. Hắn cứ thắc mắc sao đợi nửa ngày mà hai người vẫn chưa ra khỏi sảnh, hóa ra là đại ca hắn đang tranh thủ ăn mảnh. Thẩm Ninh Nhi ngoan ngoãn gọi một tiếng "Nhị ca", rồi chủ động vòng tay ôm cổ Thẩm Trường An, nói đỡ cho đại ca: "Ban nãy muội còn đang dùng bữa sáng mà, là Ninh Nhi dậy muộn, nhị ca đừng giận nhé." Thẩm Trường An dở khóc dở cười: "Tiểu tổ tông của ta ơi, ta nào dám giận muội. Xe ngựa đã chuẩn bị xong rồi, hôm nay muội phải chơi với nhị ca cho thỏa thích, không được nghĩ đến ai khác đâu đấy!" Đầu óc Thẩm Ninh Nhi vẫn còn lâng lâng, chẳng nghe lọt tai câu nào, nhưng thấy nhị ca hỏi thì cứ ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng ạ~" Thẩm Trường An bất ngờ bị vẻ đáng yêu ngoan ngoãn của muội muội làm cho mềm nhũn cả tim, cười hì hì ngốc nghếch, ôm nàng rảo bước lên xe ngựa. Trong lòng hắn lúc này chỉ toàn hình ảnh không gian riêng tư của hai người hôm nay. Xe ngựa lắc lư đi đến hồ Xuân Thủy. Nơi này quanh năm bốn mùa đều có hoa xuân liễu rủ, nước hồ xanh biếc trong veo nên mới có tên gọi ấy. Thẩm Ninh Nhi được bế xuống xe ngựa, được nhị ca nắm tay dắt đi, nhưng mới đi được vài bước nàng đã cảm thấy không ổn. Ban nãy chơi đùa quá trớn, hột le sưng tấy vẫn chưa thụt vào trong mà lòi hẳn ra khỏi hai mép lồn. Mỗi bước chân bước đi, lớp vải quần lót cọ xát vào viên thịt non nớt khiến eo nàng bủn rủn, tê dại. Thẩm Ninh Nhi phải cắn chặt môi dưới, sợ…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...