Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Bàn tay to lớn bị kẹp giữa hai bắp đùi mềm mại, hột le đang sưng to đè ngay lên mu bàn tay, cọ ra một mảng ướt át dính dấp. "Sao Ninh Nhi lại ướt thế này..." Thẩm Trường An sực nhớ ra lúc trước khi đi, bé ngoan vẫn còn ôm ấp đại ca, chắc chắn là lúc đó đại ca đã quyến rũ nàng rồi. Cơn ghen mới cộng với giấm cũ ập đến khiến Thẩm Trường An chẳng nói nên lời, trong mắt cuồn cuộn dục vọng. Hắn lật tay lại úp trọn lên mu lồn, lòng bàn tay chai sần cọ xát vào hột le, ngón tay thon dài trượt dọc theo khe thịt chui tọt vào trong lồn. Chỉ mới đưa đẩy vài cái, lòng bàn tay đã hứng trọn một vũng mật dịch ấm nóng. Thẩm Trường An cười gằn, giọng đầy mùi ghen tuông: "Bé ngoan hôm nay mẫn cảm thế nhỉ? Ta thấy là sáng nay bị đại ca chơi hột le ác quá nên nó mới sưng lên thế này. Nếu không phải nhị ca bế muội đi, có khi bé ngoan đã phun nước ngay trước mặt đám công tử bột kia rồi, để bọn chúng ngửi thấy mùi thơm ngọt trên người muội, rồi thèm thuồng chạy theo như chó, lúc ấy muội lại quên béng mất nhị ca cho xem." Đôi mắt ngập nước của Thẩm Ninh Nhi lườm hắn một cái, vừa thẹn vừa giận: "Không được nói bậy! Nhị ca ngày nào cũng quấn lấy muội, cũng đòi ăn nước ngọt của muội, chẳng lẽ huynh cũng là con chó của muội sao?" Thẩm Trường An lúc này đang quỳ nửa người, ngước lên nhìn bảo bối kiêu kỳ trước mặt. Rõ ràng là tư thế thần phục ngoan ngoãn, nhưng ánh mắt chiếm hữu lại chẳng thèm che giấu, hạ bộ thì đã cứng đến phát nóng. Hắn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Thẩm Ninh Nhi, cọ cằm vào bắp đùi non…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...