Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Tình hình cực kỳ bất ổn. Ngay khoảnh khắc Đàm Tô nhận ra mình vừa từ rạp chiếu phim bị “ném” tới một vùng hoang vu hẻo lánh, tim cô bỗng chùng xuống một nhịp. Cô biết, lần này rắc rối thật sự rồi. Một kiểu rắc rối có thể nguy đến tính mạng. * Khi ấy, Đàm Tô đang ngồi giữa hàng ghế thứ tám trong rạp, ôm hộp bắp rang trên tay, vừa lười biếng nhét từng nắm vào miệng, vừa thờ ơ đưa mắt nhìn quanh. Đây là một rạp chiếu phim lớn, sức chứa gần ba trăm chỗ ngồi. Thế nhưng khán giả lại lác đác, chưa tới năm mươi người. Cũng dễ hiểu thôi, vì đây là suất chiếu đầu tiên của Cuộc Chiến Luân Hồi, lúc đó là 11 giờ 55 phút đêm ngày 5 tháng 6, theo giờ Bắc Kinh. Đêm hôm khuya khoắt thế này, chẳng mấy ai rảnh rỗi ra rạp xem phim cả. Ngồi phía trước cô là một cặp đôi — chàng trai tuấn tú, cô gái tóc ngắn hoạt bát. Một đôi trai xinh gái đẹp, đầu kề đầu trò chuyện, dáng vẻ thân mật không thể tách rời. Cả hai đều nở nụ cười, nơi khóe mắt ánh lên niềm hạnh phúc và háo hức. Nhìn là biết mới yêu, đang trong giai đoạn dính nhau như sam. Ngồi cách họ một ghế là một cô gái tóc dài uốn lọn, ăn mặc sành điệu, trông rất xinh xắn. Từ phong cách thời trang là đoán ra ngay cô xuất thân từ gia đình có điều kiện. Cô gái ấy nghiêng mặt liếc cặp tình nhân bên cạnh, trong đôi mắt đỏ hoe ánh lên tia ghen ghét pha lẫn hằn học, rồi nhanh chóng quay mặt đi, như thể chỉ cần nhìn thêm một chút thôi cũng khiến cô thấy buồn nôn. Ánh mắt Đàm Tô vô thức trượt xuống, cô nhận ra đối phương đang siết chặt chiếc điện thoại…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...