Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Lúc này, đồng hồ đếm giờ đã hiển thị 9 phút 25 giây, Đàm Tô vẫn chưa vội nhấn nút. Cô cố gắng giữ cho bản thân bình tĩnh, ép mình suy nghĩ về một vài vấn đề mà trước đó chưa từng cân nhắc đến. Vấn đề thứ nhất: Rốt cuộc Nata có biết được cô đã lấy được mảnh vỡ ở tầng nào hay không? Đây là một vấn đề vô cùng quan trọng. Nếu câu trả lời là “có”, thì chỉ cần Nata là một người bình thường, chắc chắn cô ta sẽ biết điểm đến cuối cùng của Đàm Tô là tầng 5, và như vậy, cô ta nhất định sẽ mai phục ở tầng đó chờ cô. Nhưng nếu cô ta không biết… thì đó lại là một tin cực kỳ tốt đối với Đàm Tô — không còn tồn tại thế cờ thua nữa, cô vẫn còn cơ hội chiến thắng. Vấn đề thứ hai: Liệu Nata có thể chắc chắn biết được cô đang ở tầng nào trong mỗi lần xuất hiện hay không? Với câu hỏi này, Đàm Tô nghiêng về đáp án “có”. Nếu không thì trong mấy lần trước, cô đã không bị truy đuổi đến mức thảm hại như vậy. Lấy ví dụ lần đầu tiên dùng mảnh vỡ ở tầng 5, Nata gần như là vừa dứt bước chân đã đuổi sát đến nơi. Vì thế, việc biết chính xác tầng hiện tại hẳn là một năng lực đi kèm của Nata. Dù sao thì tòa nhà năm tầng này cũng mang cái tên “Tòa nhà nhỏ của Nata” mà. Vấn đề thứ ba: Hiện tại Nata đang ở đâu? Nếu Nata vẫn còn bị mẹ cô ta giữ lại ở tầng 2, vậy thì đúng là một chuyện tốt. Nhưng nếu như đúng như Đàm Tô suy đoán, cô ta hiện đang đợi sẵn ở tầng 5, vậy thì... chẳng còn gì tệ hơn nữa. Có lẽ... cô nên đi xác nhận một chút thì hơn. Lúc này, thời gian trên đồng hồ đếm giờ đã gần chạm mốc 10 phút. Nút…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...