Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Vừa chạm đất, Đàm Tô lập tức liếc nhìn vào trong cửa sổ. Chủ nhân Địa ngục dường như bị một thế lực vô hình nào đó giam hãm, đứng im bất động. Chỉ có đôi mắt màu xanh lục thẫm là vẫn nhìn chằm chằm về hướng cô, trên gương mặt tuấn tú hoàn toàn không có chút biểu cảm nào. Đàm Tô chỉ cảm thấy tim mình thót lên một nhịp, vội vã thu lại tầm mắt. Tiêu Duệ vừa chạy vừa thở hồng hộc, nói: "Cũng may tôi nhanh trí mang theo khối rubik. Lúc nãy tôi mới phát hiện trên đó có một dòng chữ nhỏ, viết rằng chỉ cần xoay rubik thành hình dạng nhất định và đặt trong phạm vi một mét quanh Chủ nhân Địa ngục thì có thể trói chân hắn trong 5 phút. Trước lúc đó, chúng ta phải chạy càng xa càng tốt." "Ừm." Đàm Tô đáp nhẹ, "Cảm ơn anh." Tiêu Duệ nắm chặt tay Đàm Tô, chân không ngừng chạy về phía trước. Nghe thấy lời cảm ơn của cô, anh quay sang cười: "Giữa chúng ta mà còn cần khách sáo thế sao?" Anh khựng lại một chút, nụ cười càng thêm sâu, "Tất nhiên, nếu em cứ nhất quyết muốn cảm ơn thì tôi cũng không từ chối đâu. Chỉ cần tặng tôi một nụ hôn nồng cháy làm quà tượng trưng là được rồi, còn chuyện 'lấy thân báo đáp' thì cứ để dành tới lúc thoát khỏi cái trò chơi khốn kiếp này đi." Khóe môi Đàm Tô giật giật, cô vừa định mở miệng phản bác thì thấy Tiêu Duệ bỗng nhiên vấp phải thứ gì đó, chân bỗng loạng choạng. Nếu không phải Đàm Tô kịp thời kéo anh lại trước khi ngã, có lẽ anh đã có một màn tiếp đất thân mật với mẹ Trái Đất trong tư thế chẳng mấy đẹp mắt rồi. Sau khi đứng vững, Tiêu Duệ có chút ngượng…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...