Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Hành động đột ngột của Đàm Tô khiến Tiêu Duệ ngạc nhiên, anh quay đầu lại thì nhìn thấy Chủ nhân Địa ngục đang chậm rãi bước tới. Cả hai cùng xoay người, đối mặt trực diện với hắn. Tiêu Duệ nghiêng đầu nhìn Đàm Tô, giọng điệu có phần khó chịu: "Hắn ta lại nhìn trúng em rồi." "... Làm ơn đổi từ nhìn thành nhìn chằm chằm, cảm ơn." Đàm Tô ngoài miệng thì đấu khẩu với Tiêu Duệ, nhưng mắt vẫn không rời khỏi Chủ nhân Địa ngục nửa giây. Khối rubik mà Tiêu Duệ ném cho Chủ nhân của Địa ngục lúc trước giờ đã nằm gọn trong tay hắn. Hắn chậm rãi bước tới, mỗi bước chân của hắn như kéo theo cả một địa ngục đen tối mù mịt, nhấn chìm mọi thứ phía sau vào bóng đêm. Cảm giác áp bức, đau khổ và sợ hãi lan tỏa tứ phía, thế nhưng trái ngược hoàn toàn với những cảm xúc tiêu cực ấy, biểu cảm của Chủ nhân Địa ngục lại có thể gọi là dịu dàng. "Nhiệm vụ tức thời đã qua rồi mà hắn vẫn... nhìn chằm chằm em không buông, cũng cố chấp thật đấy." Tiêu Duệ nhìn chằm chằm Chủ nhân Địa ngục, rồi lại quay sang Đàm Tô, "Anh thấy hay là... em thử dùng mỹ nhân kế xem, biết đâu hắn sẽ tha cho chúng ta." Đàm Tô trừng mắt: "Nghiêm túc chút đi." "Anh rất nghiêm túc mà." Tiêu Duệ nhún vai, "Trông hắn có vẻ rất muốn kết nạp em vào giáo phái tà giáo của hắn đấy, hay là em cứ đồng ý đi, như vậy anh sẽ được cứu..." Tiêu Duệ nheo mắt, nụ cười trên môi mang theo chút ẩn ý sâu xa. Đàm Tô nhìn Tiêu Duệ chằm chằm, rồi nhướng mày gật đầu: "Được thôi, anh đừng có hối hận đấy." Cô đã hiểu ý Tiêu Duệ. Sở dĩ họ thấy Chủ nhân Địa…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...