Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Chiếc móc sắt xuyên qua lồng ngực Sif được nối với một sợi dây xích, và đứng phía sau đầu kia của sợi xích chính là Chủ nhân Địa ngục. Hắn dùng một tay nắm lấy dây xích, khẽ kéo nhẹ. Chiếc móc sắt vốn đã xuyên thấu ngực Sif giật ngược về phía sau, những chiếc ngạnh sắc nhọn ngay lập tức xé toạc lồng ngực bà ta thành một lỗ hổng lớn. Bà ta hét lên thảm thiết, ngã gục xuống tế đàn và chết ngay tức khắc, máu tươi nhanh chóng nhuộm đỏ mặt đất dưới thân. Đàm Tô nhìn Chủ nhân Địa ngục đang chậm rãi bước xuống từng bậc thang mà cảm thấy vô cùng buồn bực. Khối rubik kia chỉ cầm chân hắn được 5 phút, chuyện hắn đuổi tới đây là điều chắc chắn. Trước đó khi Sif quyết tâm giết cô, cô quả thực đã hy vọng hắn xuất hiện để quấy rối bà ta. Nhưng ngay lúc cô sắp thuyết phục được Sif thì hắn lại xuất hiện đúng lúc này, khiến mọi nỗ lực của cô đổ sông đổ bể, đồng thời đẩy tất cả mọi người vào tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Tiêu Duệ khẽ thở dài: "Bạn gái quyến rũ quá cũng không phải chuyện tốt nhỉ." Lúc này trên tế đàn có tổng cộng tám người: ba cái xác, một người đang ngủ say, ba người sắp thành cái xác, chỉ có Diệp Tư Vi là còn lành lặn. Nhưng đứng trước Chủ nhân Địa ngục thì có một trăm Diệp Tư Vi cũng chưa chắc làm nên trò trống gì. Sau nhiều lần vấp ngã và bị thương, người Đàm Tô chi chít vết thương, tình trạng cũng chỉ khá hơn tên xui xẻo Tiêu Duệ một chút. Khi Chủ nhân Địa ngục đến gần, cô nhìn chằm chằm vào hắn và từ từ lùi lại, rất nhanh đã lùi đến mép vực, cách Tiêu Duệ không xa.…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...