Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Khi Đàm Tô mở mắt ra, cô không hề nghe thấy âm thanh thông báo quen thuộc của hệ thống về nhiệm vụ chính. Cô lập tức hiểu rằng đây chính là sự tinh chỉnh mà người bảo hộ đã nhắc đến. Trong thế giới phụ cuối cùng này, mục tiêu duy nhất của cô là tìm ra "hệ thống chủ thể". Không có nhiệm vụ chính với cô mà nói là điều tốt nhất, nhưng dù có, cô cũng sẽ phớt lờ nó. Ngay sau đó, đập vào mắt cô là một khuôn mặt đang phóng đại, khiến cô giật thót mình. Đối phương đã lên tiếng: "Chào buổi sáng, cuối cùng em cũng chịu dậy rồi, anh đợi đến mức sắp ngủ gật luôn đây này." Đàm Tô: "..." Cái giọng điệu gợi đòn này, con người gợi đòn này, còn ai khác ngoài Tiêu Duệ. Đàm Tô đẩy mặt Tiêu Duệ ra, ngồi dậy quan sát xung quanh. Đây là một căn phòng không lớn lắm, bài trí có vẻ giống phòng ngủ của phụ nữ và cô đang nằm trên một chiếc giường trắng mềm mại. Đàm Tô bước xuống giường, trang phục trên người cô khá bình thường chỉ có áo phông và quần jeans, rất thuận tiện cho việc vận động. Nhưng tình hình hiện tại rốt cuộc là thế nào? "Anh có manh mối gì không?" Đàm Tô hỏi Tiêu Duệ. Cô vẫn nhớ lời người bảo hộ dặn rằng ai là đồng minh, ai là kẻ thù thì cô phải tự mình phán đoán. Tuy nhiên... cô tin tưởng Tiêu Duệ. Bị Đàm Tô đẩy ra, Tiêu Duệ cũng không lên tiếng ngay, đợi cô hỏi mới đáp: "Tạm thời thì chưa." Anh dang hai tay, "Căn phòng này bị khóa rồi, chúng ta không ra ngoài được." Đàm Tô đi ra cửa thử vặn tay nắm, quả nhiên cửa đã bị khóa, không mở được. "Tìm cách phá cửa không? Hay đợi có người…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...