Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Người quản lý hệ thống? Sắc mặt Đàm Tô biến đổi. Nhưng chưa đợi cô kịp nói gì, Nghê Mậu đã tiếp tục: "Người quản lý hệ thống đó đã kể cho em nghe những việc mà người bảo hộ của các chị đang làm, còn hứa hẹn cho em đủ thứ lợi ích để em giúp hắn. Nhưng chị Đàm Tô à, chị thấy rồi đấy, em đã chọn đứng về phía các chị." Lời của Nghê Mậu khiến Đàm Tô có chút bất ngờ. Cô không nghĩ cậu ta lại thẳng thắn thừa nhận chuyện từng tiếp xúc với người quản lý hệ thống như vậy. Lời cậu ta nói nghe rất hợp lý, không có kẽ hở nào, ngược lại còn khiến sự nghi ngờ của cô trở nên có phần vô lý và thiếu tình người. "Chuyện này khó nói lắm." Tiêu Duệ lên tiếng, "Biết đâu nội dung giao dịch giữa cậu và người quản lý hệ thống chính là giả vờ đứng về phía chúng tôi thì sao?" "Anh Tiêu Duệ, em cảm thấy sự ghen tị thực sự đã làm mờ mắt anh rồi đấy." Nghê Mậu cười nói, "Mục đích của người quản lý hệ thống chẳng phải là ngăn cản các anh chị phá hủy hệ thống chủ thể sao? Nếu vậy chỉ cần giết quách các anh chị là cách đơn giản và hiệu quả nhất. Đó cũng chính là giao dịch hắn đề nghị với em đấy, tìm ra các anh chị và giết chết. Nhưng như các anh chị thấy đó, em đâu có đồng ý." Tiêu Duệ cười khẩy: "Biết câu chuyện cậu bé chăn cừu không? Uy tín của cậu đã âm vô cực rồi." "Em biết chứ, thế nên em mới giao mạng sống của mình cho chị Đàm Tô, nếu chị ấy nghi ngờ em thì có thể giết em bất cứ lúc nào, ở bất cứ đâu." Nghê Mậu cười nhìn Đàm Tô. Tiếng đập cửa rầm rầm vang lên bên ngoài, nhưng cánh cửa này quả thực vô…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...