Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Đàm Tô giật mình. Thế nhưng lần này lại khác với mọi lần trước—Nata không lập tức lao tới tấn công. Cô ta như đang e ngại điều gì đó, đứng im tại chỗ, ánh mắt vẫn dán chặt lên người Đàm Tô, hoàn toàn không buồn liếc nhìn chuyện đang diễn ra bên cạnh. Đàm Tô siết chặt nắm tay, đầy căng thẳng. Quả nhiên, Nata đang dè chừng tầng 5, vì thế nên mới có thái độ kỳ quặc đến vậy. Dĩ nhiên, việc Nata đến muộn thế này, tám chín phần là vì bị mẹ cản lại. Cũng có thể, chính sự bài xích trong thâm tâm đối với tầng 5 đã khiến cô ta cố tình nấn ná ở tầng 2 lâu hơn một chút. Nhưng kéo dài được nhất thời, chứ không thể kéo dài mãi. Dù hệ thống có ảnh hưởng đến Nata bằng cách nào đi nữa, thì cô ta tuyệt đối sẽ không ngồi yên nhìn Đàm Tô hoàn thành nhiệm vụ. Tuy vậy, Đàm Tô cho rằng ít nhất lúc này cô vẫn còn thời gian. Chỉ cần Nata chạm vào cô, thì cô sẽ lập tức rời khỏi tầng 5 dưới sự bảo vệ của mảnh ký ức thứ tư, để lại Nata ở lại chịu đựng tám phút tra tấn. Nói cách khác, Đàm Tô vẫn còn tám phút để giữ được mạng. Nhưng sau đó thì sao, mọi chuyện sẽ hoàn toàn vượt khỏi tầm kiểm soát của cô. Ngay lúc Đàm Tô không biết nên làm gì tiếp theo, ánh mắt của Nata bỗng chuyển sang hướng khác. Đàm Tô ngẩn người, vô thức nhìn theo. Rồi cô trông thấy một cảnh tượng vừa khiến cô sửng sốt, vừa khiến cô thấp thỏm mong chờ. Lúc ấy Đàm Tô đứng cách Đông không xa, mà tấm ảnh cô lỡ tay đánh rơi vì bị Nata dọa sợ lại đúng lúc rơi ngay trước mặt Đông. Đông vốn chẳng đoái hoài gì đến mọi hành động của cô, nhưng…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...