Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
"Yo." Tiêu Duệ mỉm cười chào Đàm Tô. Lúc này anh cũng mặc trang phục giống hệt Đàm Tô, bộ quần áo mỏng nhẹ bó sát càng tôn lên vóc dáng mảnh khảnh như thư sinh trói gà không chặt của anh. Đàm Tô nhìn anh, không nói một lời. Tiêu Duệ sờ sờ má mình, làm bộ trầm tư: "Anh đẹp trai hơn rồi nên em không nhận ra à? Hay là bị vẻ đẹp trai của anh làm cho choáng váng?" Khóe miệng Đàm Tô giật giật: "Em bị sự vô sỉ của anh làm cho choáng váng đấy." Tiêu Duệ nói giọng thấm thía: "Đừng ân ái trước mặt họ, sẽ bị thiêu chết đấy." Đàm Tô: "..." Bị Tiêu Duệ chọc cười một hồi, Đàm Tô mới sực nhớ ra rằng trong tay nhóm người mới này, hai người họ vẫn là tù nhân. Sau khi nhốt Tiêu Duệ và Đàm Tô vào một căn phòng nhỏ, những người đàn ông đã bắt Đàm Tô chuẩn bị rời đi. Không ngờ Tiêu Duệ lại chặn họ lại. Anh chỉ vào chân Đàm Tô, nói: "Cô ấy bị thương rồi, các anh không định chữa trị cho cô ấy sao?" Người rời đi cuối cùng, cũng chính là kẻ đã vác Đàm Tô như bao tải, không trả lời Tiêu Duệ. Đôi mắt hắn lạnh lùng nhìn Tiêu Duệ qua lớp kính bảo hộ, rồi lách người sang một bên định đi tiếp. Tiêu Duệ giơ tay giữ hắn lại, nhướng mày: "Ít nhất cũng phải cho cái hộp y tế chứ?" "Đợi đấy." Giọng gã đàn ông hơi khàn, hắn gạt tay Tiêu Duệ ra rồi bỏ đi. Căn phòng nhỏ này chỉ có một chiếc giường cũ nát rộng chưa đến một mét. Đàm Tô bị thương ở chân không đứng vững được nên đã ngồi trên giường. Tiêu Duệ quét mắt nhìn quanh phòng một lượt rồi cũng ngồi xuống cạnh cô. Đàm Tô nhìn Tiêu Duệ chằm chằm, hỏi: "Nếu người…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...