Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
"Đương nhiên là em rồi, anh Tiêu Duệ, anh nghĩ còn ai vào đây nữa?" Giọng nói mang theo ý cười của Nghê Mậu lọt vào tai Đàm Tô. Đàm Tô chợt nhớ lại giấc mơ khi vừa bước vào thế giới này, trong mơ, Nghê Mậu đã đứng về phía họ. Nhưng, đó rốt cuộc cũng chỉ là một giấc mơ mà thôi. Giống như lý trí cô từng mách bảo, quan điểm của Nghê Mậu và họ quá khác biệt, không thể nào chung một chiến tuyến. "Hừ." Tiêu Duệ cười khẩy, "Cậu lặn lội tới đây chỉ để khoe khoang thị uy thôi sao?" "Tuy cũng có lý do đó, nhưng mà..." Nghê Mậu cười híp mắt, "Nếu tìm được chị Đàm Tô thì tuyệt vời nhất." Cậu ta ngừng một chút, đưa mắt quét một vòng rồi tiếc nuối nói: "Tiếc thật, chị Đàm Tô lại không có ở đây." "Cho dù tìm được cô ấy, cậu cũng không thể mang cô ấy đi đâu." Tiêu Duệ cười đắc ý, "Dù là chủ quan hay khách quan." "Mang đi được hay không là việc của em, dù sao anh Tiêu Duệ cũng chẳng có cơ hội nhìn thấy đâu. Tạm biệt nhé, anh Tiêu Duệ." Nói rồi, Nghê Mậu phất tay ra hiệu cho đội quân Giám sát viên lăm lăm súng ống bên cạnh. Đàm Tô đang nấp dưới hố sâu, vừa nghe Nghê Mậu đổi giọng là biết tình hình không ổn, lập tức hét lên với Zod: "Đừng lo gì nữa, mau bay lên!" Zod nghe vậy cũng không chần chừ, kéo cần điều khiển, phi thuyền như con thỏ bật vọt ra khỏi miệng hố. Dưới sự chỉ huy của Nghê Mậu, một tiểu đội Giám sát viên bắt đầu tấn công nhóm Tiêu Duệ. Nhóm Tiêu Duệ chỉ có bốn người lại bị bao vây tứ phía, hỏa lực của một tiểu đội là quá thừa để tiêu diệt họ. Nhưng không ai ngờ rằng, ngay…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...