Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
"Quen biết trong mơ?" Lyle ngạc nhiên chồm người về phía trước, vẻ mặt hiện rõ sự không thể tin nổi. "Đúng vậy, trước khi rời khỏi khoang nuôi cấy, tôi đã gặp và làm quen với anh ấy trong một giấc mơ. Trong mơ, anh ấy tên là Tiêu Duệ, còn tôi là Đàm Tô." Đàm Tô đáp. Cô vừa nói vừa suy tính xem Tiêu Duệ sẽ trả lời thế nào. Muốn bịa ra một lời nói dối hoàn hảo khó bị vạch trần thì phần lớn câu chuyện phải là sự thật, chỉ nên chêm vào vài chi tiết giả ở những điểm mấu chốt. Về khoản này, cô tin Tiêu Duệ cũng có cùng suy nghĩ như cô. Hồi ở thế giới phụ thứ hai, lần Tiêu Duệ lừa cô thực ra anh rất ít khi nói dối, chủ yếu chỉ giấu đi những thông tin quan trọng mà thôi. "Ý cô là hai người quen nhau trong lần kiểm tra cuối cùng?" Lyle hỏi, "Vậy trước đó thì sao?" "Kiểm tra cuối cùng?" Đàm Tô giả bộ ngơ ngác, "Ý anh là lần trước khi ra khỏi khoang nuôi cấy, nếu chọn sai nút thì sẽ chết trong vụ nổ đó sao?" Lyle im lặng vài giây mới đáp: "Phải." "Tôi không nhớ nữa." Đàm Tô trả lời. "Không nhớ?" "Đúng vậy." Đàm Tô thản nhiên đáp. Trong tình huống chưa đoán được Tiêu Duệ sẽ trả lời ra sao, tốt nhất cô nên chừa cho anh chút không gian để tự do "phát huy". Lyle không gặng hỏi thêm, cúi đầu ghi chép vài dòng vào cuốn sổ tay. Nãy giờ hắn vẫn vừa nghe vừa ghi lại câu trả lời của Đàm Tô. "Vậy cô có biết tại sao giấc mơ của hai người lại kết nối với nhau không?" Lyle hỏi tiếp. Đàm Tô lắc đầu: "Tôi không biết." Chuyện này rõ ràng nằm ngoài tầm hiểu biết của cô, nên cứ nói thật là tốt nhất. Lyle…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...