Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Đàm Tô ngồi đợi trong phòng thẩm vấn một lúc thì có người đưa cô đến một căn phòng rộng rãi, sạch sẽ. Căn phòng không có cửa sổ nhưng ánh đèn rất sáng, khiến người ta không phân biệt được ngày hay đêm. Đàm Tô kéo ghế ngồi xuống, bắt đầu suy tính đường đi nước bước tiếp theo. Mục tiêu của họ là tìm ra "hệ thống chủ thể", nên tuyệt đối không thể cứ bị giam lỏng mãi ở đây. Nhưng muốn trốn thoát gần như là điều không thể. Vậy con đường khả thi duy nhất là giành lấy sự tin tưởng của quân kháng chiến, đồng cam cộng khổ với họ, rồi lợi dụng thế lực của họ để tìm kiếm "hệ thống chủ thể". Vấn đề là thân phận vật thí nghiệm của cô rất khó xử, về cơ bản cô không ngang hàng với quân kháng chiến, nên không có con bài nào để đàm phán với họ cả. Đang mải suy nghĩ, cửa phòng đột nhiên mở ra. Đàm Tô quay đầu lại nhìn, thấy Tiêu Duệ mỉm cười bước vào. Cô nhìn ra phía sau Tiêu Duệ nhưng không thấy ai đi theo. Tiêu Duệ đưa mắt quét một vòng quanh phòng như thể vô tình, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Đàm Tô, nhìn cô thật sâu rồi nhướng mày. "Anh phải nói mãi họ mới cho anh cơ hội đến thăm em đấy." Tiêu Duệ nói, "Nhưng chỉ có mười phút thôi... Haizz, mười phút thì làm được gì chứ?" Đàm Tô: "..." Anh muốn làm cái gì hả! Nhưng Đàm Tô không phản bác lại Tiêu Duệ, cô không tin quân kháng chiến lại để hai người ở chung mà không giám sát, chắc chắn có camera ẩn đang theo dõi nhất cử nhất động của họ. Nếu có hành động gì đáng ngờ, quân kháng chiến sẽ sinh nghi ngay. Tiêu Duệ vừa vào đã quan sát…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...