Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Với độ mặt dày của Tiêu Duệ, lời nói của Đàm Tô chỉ khiến anh nghẹn họng trong tích tắc. Vài giây sau, anh đã coi như không có chuyện gì xảy ra, nói: "Anh phát hiện ra vài chuyện thú vị lắm. Chúng ta vừa đi vừa nói." Nói xong, Tiêu Duệ xách một cái túi đặt ở cửa lên rồi dẫn đầu đi ra ngoài. Đi được hai bước, anh quay đầu nhìn lại, ánh mắt lướt qua Nghiêm Miểu rồi dừng lại trên người Hứa Gia Chí: "Cầm giúp tôi cái này được không?" Hứa Gia Chí ngớ người, vội gật đầu: "Được chứ." Cậu ta đón lấy cái túi từ tay Tiêu Duệ. Trọng lượng của cái túi khiến người cậu ta hơi chao đảo, vội vàng dùng cả hai tay giữ chặt lấy. Đàm Tô tò mò hỏi: "Bên trong là cái gì thế?" Tiêu Duệ cười bí hiểm: "Đồ tốt đấy." Anh không có ý định giải thích thêm, sau khi giao đồ cho Hứa Gia Chí liền thong thả bước đi, cả người nhẹ nhõm. "Anh đã xâm nhập vào hệ thống của căn cứ này rồi à?" Đàm Tô đi sát bên cạnh Tiêu Duệ hỏi. Tiêu Duệ cười đắc ý: "Chính xác! Đừng thấy đây là thế giới tương lai mà tưởng khó, mã code của họ đơn giản đến bất ngờ. Anh vào dễ như đi chợ, chẳng có chút thách thức nào cả." "Vậy anh tìm được chuyện thú vị gì?" Đàm Tô lờ đi màn tự sướng của anh, hỏi tiếp. Tiêu Duệ cũng chẳng để bụng, mỉm cười: "Anh biết đám vật thí nghiệm chúng ta dùng để làm gì rồi. Ngoài ra còn một số chuyện thú vị hơn nữa." Anh đột ngột cúi đầu nhìn chiếc máy tính bảng trên tay, nhướng mày nói: "Chúng ta rời khỏi đây trước đã, lên phi thuyền rồi nói tiếp." "Được." Đàm Tô gật đầu, cô hiểu tình hình hiện tại đang rất…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...