Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Sau khi giọng nói của Người bảo hộ vang lên, Đàm Tô đột ngột tỉnh giấc. Vừa mở mắt, cô đã cảm thấy một cơn chóng mặt dữ dội ập đến, giống như có ai đó giáng một cú đấm thật mạnh vào đầu. Trước mắt cô tối sầm lại, rồi cô lại ngất lịm đi. Chỉ là trong cái nhìn vội vã trước khi ngất đi ấy, hình như cô đã thấy... cảnh tượng một vụ sập nhà? Lần tiếp theo Đàm Tô tỉnh lại là cô đang nằm trên giường bệnh. Vừa thấy cô mở mắt, mẹ cô lập tức nở nụ cười vui mừng. "Mẹ, sao mẹ lại ở đây?" Đàm Tô gần như tưởng mình đang mơ. Cô một thân một mình lập nghiệp ở thành phố Ngọc Thành, còn gia đình đều ở quê. Bình thường cô vẫn gọi điện hỏi thăm, nhưng từ lúc đi làm trừ dịp lễ tết ra, cô hiếm khi được gặp bố mẹ. Gương mặt mẹ Đàm Tô vẫn còn vương chút lo âu và mệt mỏi, nghe vậy liền mắng yêu: "Con xem con kìa, đi xem phim thôi mà cũng gặp tai nạn, con bảo mẹ làm sao yên tâm để con ở đây một mình được?" Xem phim... Ký ức chợt ùa về, sắc mặt Đàm Tô thoáng biến đổi nhưng cô chỉ cười gượng: "Mẹ, xác suất chuyện này xảy ra nhỏ lắm. Thực ra nếu xét ở một khía cạnh nào đó, rơi đúng vào sự cố này chứng tỏ con vẫn còn may mắn chán." "May cái chó gì!" Mẹ Đàm Tô, người vốn chẳng bao giờ nói bậy đã bực tức buông một câu thô tục, "Con có biết vụ tai nạn này chết bao nhiêu người không?" Nụ cười trên môi Đàm Tô khẽ tắt: "Bao nhiêu người ạ?" "Hai mươi bảy người!" Sắc mặt mẹ Đàm Tô hơi tái đi, vẫn còn hoảng sợ, "Vụ tai nạn này cũng kì lạ thật. Mẹ nghe bác sĩ nói, hai mươi người sống sót chỉ bị trầy xước nhẹ nhưng…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...