Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Từ những lời vừa rồi của Tiêu Duệ, có thể dễ dàng nhận ra anh là một người theo chủ nghĩa vô thần triệt để. Người bình thường nếu gặp phải chuyện xuyên không khó hiểu thế này, hoặc sẽ cho rằng mình đang mơ, hoặc tin rằng đằng sau chuyện này là một “vị thần” toàn tri toàn năng, vượt lên trên mọi thứ hữu hình và vô hình. Dĩ nhiên, cũng có không ít người chẳng mấy bận tâm đến những thứ ẩn sau trò chơi này, ví dụ như chính Đàm Tô. Thế nhưng, khi đối mặt với tình huống ly kỳ vượt ngoài sức tưởng tượng như vậy, Tiêu Duệ lại chẳng hề suy nghĩ đến khả năng có tồn tại thần linh, mà quy kết tất cả mọi chuyện cho người ngoài hành tinh, một khái niệm đối với nhiều người nó thậm chí còn mơ hồ hơn cả thần thánh. Chỉ vậy thôi cũng đủ thấy đức tin vô thần của anh vững chắc đến nhường nào. Tuy rằng không kiên định như Tiêu Duệ, Đàm Tô cũng chẳng tin vào thần thánh quỷ quái. Thế nên giờ nghe anh phân tích như vậy, cô cũng không khỏi suy xét đến khả năng ấy, chỉ là trong lòng vẫn giữ chút nghi hoặc. “Anh căn cứ vào đâu?” Đàm Tô hỏi. Tiêu Duệ giơ tay phải lên, dựng ngón trỏ, khẽ mỉm cười nói: “Điểm thứ nhất, chính là những công nghệ mà tôi vừa nhắc đến. Tất cả đều chỉ tồn tại trong các tác phẩm khoa học viễn tưởng. Chỉ có khoa học kỹ thuật của người ngoài hành tinh mới có thể giải thích được chúng.” “Vậy là anh loại trừ hoàn toàn khả năng có ‘thần linh’ à?” – Đàm Tô hỏi. Tiêu Duệ bĩu môi: “Thứ phi khoa học như thế, đương nhiên tôi sẽ không cân nhắc. Những tình huống không tuân thủ Nguyên tắc…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...