Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Vì quá bất ngờ, Đàm Tô đứng ngây ra một lúc khá lâu. Cô cứ tưởng vẻ bình tĩnh của Tiêu Duệ là do anh ta đã có chuẩn bị từ trước, nào ngờ đối phương hoàn toàn không có chút năng lực phản kháng nào. Mãi đến khi bên phía Tiêu Duệ mơ hồ truyền tới âm thanh giống như nội dung nhiệm vụ tức thời, Đàm Tô mới giật mình tỉnh táo, chuẩn bị đi cứu người. Hai người bọn họ không thể nghe được thông báo nhiệm vụ của đối phương, nên cô cũng không biết nhiệm vụ tức thời của Tiêu Duệ là gì. Nhưng nghĩ chắc cũng là kiểu thoát thân khỏi năm người kia. Để cùng hoàn thành nhiệm vụ chính, khi gặp phải nhiệm vụ tức thời thì hai người phải hỗ trợ lẫn nhau, giống như hôm qua Tiêu Duệ từng giúp cô vậy. Đàm Tô đảo mắt nhìn quanh, khi trông thấy hộp cơm của mình, hai mắt cô sáng lên, vội vàng mở nắp, lấy chiếc nĩa đã dùng qua bên trong ra, cầm chặt trong tay rồi lặng lẽ áp sát nhóm năm người kia. Đàm Tô nhớ rõ ai là kẻ cầm đầu. Nhân lúc cả bọn đang mải mê đánh hội đồng Tiêu Duệ, cô len lén tiến lại từ phía sau tên đó, rồi nhanh như chớp dí thẳng chiếc nĩa vào bên cổ hắn ta. “Bảo bọn họ dừng tay ngay. Không thì tôi đâm thật đấy!” Đàm Tô lạnh giọng ra lệnh. Bị kề vật nhọn vào cổ tuyệt đối không phải là trải nghiệm dễ chịu gì, cả người tên cầm đầu lập tức cứng đờ. Hắn có thể cảm nhận được cái lạnh lẽo ở cổ, nhưng lại không dám cúi đầu nhìn, chỉ có thể hoảng hốt hét toáng lên: “Dừng lại! Bọn mày dừng tay ngay!” Đám bạn lêu lổng của hắn đang đánh hăng máu, mãi đến khi hắn kêu tới mấy lần, cả bọn mới nhận ra…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...