Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Tiêu Duệ gập nắp điện thoại lại, nhìn sang Đàm Tô: “Tôi chỉ muốn xác minh một vài chuyện. Ít nhất tôi đã biết, đám oán linh này có thể liên lạc với nhau. Ngoài ra...” “Dừng.” Đàm Tô sa sầm mặt, cắt ngang lời Tiêu Duệ: “Anh nói thật cho tôi biết đi, có phải anh thấy mình sống đủ rồi, không muốn quay về thế giới thực nữa đúng không?” Tiêu Duệ khẽ nhướng mày, vẻ mặt thoáng hiện nét ngạc nhiên: “Tôi trông giống người không còn thiết sống lắm à?” Đàm Tô gật đầu cái rụp: “Rất giống.” Tiêu Duệ im lặng, vài giây sau nhún vai: “Không đâu, tôi cũng giống cô, rất khát khao được quay về thế giới thực.” “Nhưng những việc anh làm lại chẳng giống lời anh nói chút nào.” Đàm Tô đáp. “Tiêu Duệ, tôi nghĩ anh nên rõ hơn tôi, nếu nhiệm vụ chính thất bại, người gặp nguy hiểm là anh, không phải tôi.” Vừa nãy nghe Sakurai Tetsu nói chính vì hành vi của Tiêu Duệ mà suýt nữa cô bị giảm thiện cảm về 0 và bị giết chết, trong khoảnh khắc đó, Đàm Tô đã từng nghi ngờ liệu có phải Tiêu Duệ đang nhân cơ hội loại bỏ cô khỏi thế giới phụ này. Nhưng suy nghĩ kỹ lại thì cô biết điều đó không thể xảy ra. Nếu cô bị ép buộc rời khỏi thế giới phụ này, cũng đồng nghĩa nhiệm vụ chính chẳng còn khả năng hoàn thành. Cô thì sau này vẫn còn cơ hội lật ngược tình thế, nhưng Tiêu Duệ thì rắc rối to. Anh ta sẽ không lập tức bị đuổi khỏi thế giới phụ, nhưng 800 điểm của nhiệm vụ chính chắc chắn sẽ bị trừ, mà hiện tại anh ta chỉ có 300 điểm — giờ ít nhất anh ta đã hoàn thành một nhiệm vụ tức thời, điểm chắc có tăng lên chút…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...