Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Cặp đôi trong xe ôm chặt lấy nhau, người phụ nữ nhắm mắt hét lên, còn người đàn ông thì trừng mắt nhìn chằm chằm vào Đàm Tô. Mãi đến khi nhìn rõ gương mặt cô, anh ta mới như chú nhím xù lông từ từ thu hết gai nhọn lại, thở phào nhẹ nhõm, vừa vỗ về bạn gái vừa hạ kính xe xuống, nhìn Đàm Tô với vẻ mặt vẫn còn bàng hoàng: “Cô… có chuyện gì sao?” Đàm Tô điềm tĩnh quan sát hai người trong xe. Họ rõ ràng là người châu Á, nhưng không phải người Trung Quốc. Không biết có phải do hệ thống hay không, lời họ nói tuy không phải tiếng Trung, nhưng khi vào tai cô lại được tự động dịch thành tiếng Trung, xóa bỏ hoàn toàn rào cản ngôn ngữ. Hai người này tầm hai mươi mấy tuổi, nam là Đông, nữ là Trân. Nhờ có Đông trấn an, Trân dần bình tĩnh lại, chỉ là ánh mắt nhìn Đàm Tô vẫn còn mang theo chút e ngại. Đàm Tô khẽ mỉm cười: “Xin lỗi, có thể cho tôi đi nhờ một đoạn được không? Tôi đứng chờ mãi vẫn không thấy xe nào đi qua.” “Chuyện đó… sao cô lại ở đây một mình?” “Tôi cũng không biết nữa, lúc tỉnh lại thì đã thấy mình ở đây rồi. Xin hãy giúp tôi, tôi có thể trả tiền cho hai người.” Đàm Tô nói với vẻ mặt đầy van nài, nhưng tay lại không hề động đậy, chẳng có ý định móc tiền ra. Lý do rất đơn giản: cô đã xác nhận từ sớm là mình chẳng có lấy một xu dính túi. Hành trình ăn chực uống chùa bám lấy hai người này coi như bắt đầu rồi. Lúc này, Trân đã lấy lại bình tĩnh, nhìn thấy Đàm Tô một mình đứng giữa đêm đen tĩnh mịch, cảm thấy thật đáng thương, không kìm được mà động lòng trắc ẩn. Cô đẩy tay…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...