Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Đồng hồ đếm ngược giữa bàn của hai người vẫn còn 120 giây, tức là còn đúng hai phút nữa mới đến cái “sắp bắt đầu rồi” như Tiêu Duệ đã nói. Thật ra là vì cả hai đều quét mìn quá nhanh nên tiết kiệm được không ít thời gian. Đàm Tô nghiêng đầu liếc Tiêu Duệ một cái. Anh nghiêng người về phía cô, trên mặt là biểu cảm dường như rất bình thản, chẳng hề để tâm, nhưng cô lại có cảm giác dường như có thể thấy được nỗi bực bội bị đè nén sau vẻ ngoài bình thản ấy. Thế là tâm trạng cô không nhịn được mà vui vẻ hẳn lên. Một người bực bội, một người vui vẻ, cả hai đều chăm chăm nhìn đồng hồ đếm ngược đang giảm dần, không ai lên tiếng, căn phòng trắng toát này rơi vào tĩnh lặng hoàn toàn. Giữa khung cảnh yên ắng ấy, Tiêu Duệ đột nhiên mở miệng: “Vừa nãy cô không đánh dấu mìn đúng không?” Lúc này tâm trạng Đàm Tô cũng dần bình ổn trở lại, cô không ngờ Tiêu Duệ vẫn còn đang để tâm đến chuyện quét mìn, nên tốt bụng giải thích: “Đúng vậy, bình thường tôi quen không đánh dấu rồi.” Tiêu Duệ đột ngột quay đầu nhìn cô vài giây, ngay lúc cô tưởng anh sắp nói gì đó thì anh lại im lặng quay đầu đi. Không biết là nghĩ đến điều gì, khóe môi anh bỗng cong lên một nét cười nhẹ, như thể sự bực bội lúc trước đã tan biến sạch sẽ. Đàm Tô vốn còn tưởng Tiêu Duệ nghe xong sẽ càng thêm bực bội — dù gì lúc nãy anh còn đắc ý “chỉ dạy” cô, vậy mà khi phát hiện cô sớm đã biết cách làm đó, thậm chí còn dùng thành thạo nữa là khác, ai rơi vào tình huống đó chắc cũng sẽ cảm thấy hụt hẫng, đúng không? Nhưng sao cô lại…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...