Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Cái gọi là mỹ nhân kế, cuối cùng dĩ nhiên không có làm. Tiêu Duệ dùng điện thoại tra tuyến đường đến hiện trường vụ cháy, cuối cùng hai người chọn đi tàu điện ngầm — trên người Tiêu Duệ vẫn còn chút tiền, không đủ gọi taxi, nhưng đi tàu thì vẫn ổn. Hiện tại vẫn còn là buổi chiều, tàu điện khá vắng, Tiêu Duệ tìm được một chỗ ngồi rồi thì phát hiện Đàm Tô xoay người ngồi xuống đối diện, hai người cách nhau khoảng hai mét. Tiêu Duệ lặng lẽ nhìn cô, mà cô thì cúi đầu nhắm mắt dưỡng thần. Vài phút sau, đến một trạm dừng, Tiêu Duệ bất ngờ đứng lên theo dòng người, bước nhanh sang đối diện, ngồi xuống bên cạnh Đàm Tô. Đàm Tô vì có động tĩnh bên cạnh mà khẽ mở mắt, thấy là Tiêu Duệ thì lại nhắm mắt tiếp. Tiêu Duệ khẽ ho một tiếng, nói: “Cô thấy Aikawa Yoshinori thế nào?” Đàm Tô ngồi thẳng dậy, vẻ mặt nghiêm túc như đang bàn công việc: “Tuy kết quả điều tra của cảnh sát cho rằng vụ cháy là do dây điện cũ gây ra, nhưng tôi vẫn cảm thấy Aikawa Yoshinori rất đáng ngờ.” Dù không có chứng cứ trực tiếp, nhưng hàng loạt dấu hiệu khiến cô có linh cảm như vậy. Dĩ nhiên, rốt cuộc sự thật ra sao thì vẫn phải đợi gặp được Aikawa Yoshinori mới có thể xác minh thêm. “Tôi cũng nghĩ vậy.” Tiêu Duệ lập tức gật đầu. Đàm Tô nhìn anh một cách khó hiểu, là ảo giác của cô sao? Cảm giác như anh đang cố lấy lòng cô vậy... “Không lẽ anh… nghĩ tôi đang giận đấy chứ?” Đàm Tô chợt nhớ đến chuyện vừa nãy, lộ vẻ ngạc nhiên. Tiêu Duệ hơi sững lại: “Không phải sao?” “Tất nhiên là không.” Đàm Tô lắc đầu, “Tôi không…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...