Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Cuối cùng Tiêu Duệ vẫn không thể như ý mà nói ra bốn khả năng mà anh đoán được, vì tàu điện ngầm đã đến ga. Tiêu Duệ với vẻ mặt không mấy vui vẻ, và Đàm Tô người ngoài mặt thì điềm tĩnh nhưng trong lòng lại đang vui vẻ theo dòng người rời khỏi ga tàu. Sau khi ra khỏi ga, họ lại tiếp tục đi thêm một đoạn nữa, mới tới hiện trường vụ cháy. Đàm Tô ngẩng đầu nhìn lên, thấy tòa nhà này cao hơn mười tầng. Nhìn từ bên ngoài không thể nhận ra tầng mười từng bị cháy, có lẽ đã được tu sửa sau vụ hỏa hoạn. Dưới lầu không ai canh gác, Đàm Tô và Tiêu Duệ cứ thế đi vào trong, băng qua một sảnh lớn trông hơi cũ kỹ, rồi dừng lại trước thang máy để chờ. “Lúc nãy chúng ta nói đến đâu rồi nhỉ?” Nhân lúc chờ thang máy đi xuống, Tiêu Duệ nói, “Nói tới bốn khả năng…” Lần này Đàm Tô không ngắt lời Tiêu Duệ nữa. Cô cảm thấy Tiêu Duệ đã bị ngắt lời mấy lần liền, thực sự cũng có chút đáng thương, thôi thì cứ để anh nói ra hết cho đỡ tức, kẻo lại nghẹn đến phát bệnh. Cô vừa nhìn con số trên bảng hiển thị thang máy đang từ tầng 10 giảm xuống, vừa lơ đãng lắng nghe. “Khả năng thứ nhất, vụ cháy lần đó đúng như kết quả điều tra của cảnh sát, là một tai nạn. Việc Aikawa Yoshinori sống sót cũng chỉ là một sự tình cờ.” Tiêu Duệ vừa nói vừa ngừng lại một chút, lộ ra nụ cười có phần mỉa mai, “Nhưng khả năng này nhìn kiểu gì cũng thấy rất thấp.” Về điểm này, Đàm Tô cũng khá đồng tình. Đã dính líu đến cặp đôi trong điện thoại, vậy thì vụ hỏa hoạn đó hẳn không đơn giản chỉ là tai nạn. Đàm Tô không lên tiếng bình…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...