Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Shibata Shintaro thừa nhận mình rất ghét cậu du học sinh đến từ Trung Quốc kia. Không biết từ lúc nào, việc bắt nạt cậu ta đã trở thành một phần sinh hoạt thường ngày của hắn. Vì là người nước ngoài, du học sinh ấy chẳng có lấy một người bạn trong trường. Mỗi lần hắn dẫn theo đám bạn đi gây sự, chẳng ai đứng ra giúp đỡ cậu ta cả. Cuộc sống thường nhật như vậy, hắn cứ nghĩ sẽ kéo dài mãi cho đến khi cậu ta không chịu nổi mà chuyển trường, hoặc tự tử, hoặc tất cả bọn họ tốt nghiệp và rời khỏi ngôi trường này. Thế nhưng, điều hắn không ngờ là—vào buổi trưa, khi như thường lệ đến kiếm chuyện với cậu ta—lại có người dám đứng ra bênh vực cho cậu ta. Chỉ cần nghĩ tới cảnh bản thân vì bị một chiếc nĩa nhỏ xíu đe dọa mà sợ đến mức mặt tái mét trước mặt đám bạn, Shibata Shintaro đã thấy nóng bừng cả mặt, cả người khó chịu vô cùng. Đó quả thực là một nỗi nhục ê chề không thể nào tha thứ! Dù lúc ấy hắn đã bỏ chạy, nhưng hắn cũng thề rằng, nhất định phải tìm lại danh dự! Vì chuyện buổi trưa, hắn dứt khoát cúp luôn cả lớp chiều, cùng đám bạn nghênh ngang rời khỏi trường, lấy lý do là “đi xả stress”! Đang chơi vui vẻ thì bất ngờ nhìn thấy thằng du học sinh kia! Hắn chẳng nghĩ nhiều, lập tức gọi đám bạn đuổi theo. Cậu du học sinh đi cùng cô gái đã dọa hắn lúc trưa, cô ta dường như cũng đến từ Trung Quốc, bảo sao hai người lại đi chung. Hắn thấy họ bước vào một tòa nhà trông như khu căn hộ, trong đầu lập tức nảy ra suy nghĩ xấu xa: Nhất định là bọn họ vào đó để làm chuyện vui vẻ! Thế là hắn…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...