Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Thanh tra Yamamoto hoàn toàn không ngờ Đàm Tô và Tiêu Duệ lại chạy nhanh như thỏ. Anh ta sững người trong chốc lát rồi cũng vừa chạy vừa hét: “Đứng lại! Hai đứa chạy làm gì?" Dĩ nhiên Đàm Tô và Tiêu Duệ chẳng đời nào nghe lời anh ta, ngược lại còn chạy nhanh hơn. Thực ra nếu muốn né câu hỏi của thanh tra Yamamoto thì cũng không nhất thiết phải bỏ chạy, chỉ cần im lặng là được. Nhưng dù sao anh ta cũng là cảnh sát, chắc chắn có con mắt tinh tường, nếu để anh ta đoán ra điều gì đó thì cũng không rõ hệ thống sẽ tính sao. Thế nên để an toàn thì chạy vẫn hơn. Vậy là, Đàm Tô và Tiêu Duệ chạy phía trước, còn thanh tra Yamamoto do sững người mất một lúc mới bắt đầu đuổi theo nên bị bỏ lại một đoạn. Ba người lần lượt rời đi. Mười giây sau, cái gã vẫn đang giả chết trong tòa nhà không còn nghe thấy động tĩnh gì nữa, liền nhanh nhẹn bò dậy, lén lút thò đầu ra nhìn thử. Thấy quả thật bọn họ đều đã rời đi, hắn mới vỗ vỗ đám bụi và vết nước trên người, vẻ mặt đầy tự tin, đường hoàng nghênh ngang đi về hướng ngược lại. Bên kia, Đàm Tô và Tiêu Duệ chạy nhanh nên chẳng mấy chốc đã đuổi kịp nhóm bốn người Shibata Shintaro vừa chạy trước đó. Bọn họ thấy đã thoát khỏi tầm mắt của thanh tra Yamamoto nên liền dừng bước, vừa càu nhàu vừa lững thững đi tiếp. Nghe thấy tiếng bước chân phía sau, Shibata Shintaro quay đầu lại theo bản năng, nhưng vừa nhìn thấy cảnh tượng sau lưng thì hồn vía suýt bay mất! Cái gã cảnh sát đó sao cứ bám riết không tha vậy trời! Không kịp gọi đồng bọn một tiếng, hắn đã…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...