Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Trước lời buộc tội vô căn cứ của thanh tra Yamamoto, Tiêu Duệ chẳng hề tỏ ra căng thẳng: “Camera giám sát ghi lại rõ ràng là cô ta tự sát mà.” Thanh tra Yamamoto khựng lại một chút. Đúng là anh ta không quên chuyện này, kết luận Matsumoto Aki tự sát cũng chính là dựa vào đoạn video ấy. Vừa rồi anh ta chỉ vì bị Tiêu Duệ làm cho kinh ngạc nên mới lỡ lời. Dù vậy, trên mặt anh cũng chẳng hề lộ vẻ bối rối, chỉ gõ nhẹ lên mặt bàn rồi cười khẩy: “Ai biết được có phải do cậu xúi giục không?” Tiêu Duệ lạnh lùng bật cười: “Ha ha.” Loại câu hỏi ngu xuẩn này, anh chẳng buồn trả lời. Thanh tra Yamamoto cũng không để tâm đến thái độ của Tiêu Duệ, cứ tiếp tục nói: “Nhưng mà nếu hai người chịu nói thật, tôi sẽ tin là hai đứa không liên quan đến vụ này.” Tới lúc này, anh ta vẫn chưa coi trọng Đàm Tô và Tiêu Duệ, chỉ cho rằng họ là đôi học sinh cấp ba yêu thích kích thích mà tự đi điều tra vụ án, tình cờ lại nắm được vài thông tin nào đó. Thế nhưng, kể cả như vậy, anh ta cũng chẳng thực sự đặt nhiều kỳ vọng vào những thông tin mà họ có thể cung cấp. Tiêu Duệ chẳng thèm để ý đến anh ta, sau khi nghe xong thì chỉ nhàn nhã uống nốt cốc trà sữa, trông hệt như không muốn lãng phí thêm lời nào. Thấy vậy, thanh tra Yamamoto đành chuyển ánh mắt sang Đàm Tô. Anh ta cảm thấy cô gái này đáng tin hơn cậu trai kia. Đàm Tô nhìn Tiêu Duệ có vẻ như đang “giận dỗi” mà thấy hơi buồn cười, rồi nói với thanh tra Yamamoto: “Thanh tra Yamamoto, nếu anh cũng đã đến đây điều tra, chắc hẳn anh cũng nhận ra vụ tự sát…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...