Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Thế nhưng, Sakurai Tetsu vừa nãy còn đang khóc lóc van xin Đàm Tô tha thứ, lại hồi lâu không hề trả lời, ngay cả ảnh đại diện cũng quay đi, chỉ để cô thấy mỗi cái gáy. Đàm Tô khẽ thở dài trong lòng, đang định bỏ cuộc thì tin nhắn của Sakurai Tetsu gửi tới. Sakurai Tetsu: Bé Tô, em chịu tha thứ cho anh rồi đúng không? Tôi: … Tôi: Không. Sau khi nhận ra Sakurai Tetsu sẽ không trả lời thẳng câu hỏi của mình, Đàm Tô liền từ bỏ. Dựa vào cách cậu ta nói chuyện lúc nãy, khả năng rất cao cậu ta vẫn là oán linh. Nếu chỉ là một chương trình, sẽ không có độ trễ hay phản ứng không linh hoạt như thế. Có vẻ như bùa bảo vệ chỉ tiêu diệt phần thực thể hóa của Sakurai Tetsu. Khi nãy thanh tra Yamamoto hỏi liệu oán linh có xuất hiện lại và gây thương tích nữa không, Đàm Tô đã quả quyết trả lời là không. Nhưng thực tế, cô không thể hoàn toàn chắc chắn. Cô chỉ có thể dựa vào lời Tiêu Duệ nói là sau khi độ thiện cảm đạt tới 80% sẽ thực thể hóa một lần để suy đoán rằng oán linh chỉ thực thể hóa đúng một lần duy nhất khi độ thiện cảm lần đầu tiên chạm mốc 80%. Tất nhiên, muốn xác nhận suy đoán này có đúng hay không cũng rất đơn giản – chỉ cần lại lấy lòng Sakurai Tetsu, để độ thiện cảm tăng lên 80% là được. Nhưng hiện tại Bùa bảo vệ đã không còn, Đàm Tô tuyệt đối sẽ không làm thế. Sakurai Tetsu vẫn đang tha thiết cầu xin sự tha thứ từ Đàm Tô, cô hoàn toàn phớt lờ cậu ta, ánh mắt chỉ dán chặt vào thanh tiến trình độ thiện cảm bên cạnh. Chỉ đến khi thấy chỉ số ấy tụt xuống còn 55%, cô mới trả lời…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...