Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Khi hệ thống phát ra thông báo, Đàm Tô phát hiện mình và Tiêu Duệ đã đứng trong căn phòng trắng quen thuộc. Trước mặt hai người là một tấm bản đồ mê cung khổng lồ trải dài trên nền nhà. Bản đồ có hình chữ nhật, mỗi cạnh chiều rộng đều có hai mũi tên đỏ lơ lửng chỉ hướng vào trong, đánh dấu các lối vào tương ứng. Ngay chính giữa mê cung là một mũi tên xanh lá, biểu thị điểm đến cuối cùng. Lơ lửng phía trên tấm bản đồ hình chữ nhật là một màn hình đếm giờ dạng 3D, con số hiển thị trên đó là 300, và khi Đàm Tô cùng Tiêu Duệ ngẩng lên nhìn, thời gian đã bắt đầu giảm dần. Hai người không kịp nói thêm gì, lập tức chạy đến vị trí lối vào của mình, bắt đầu tìm kiếm con đường đúng. Vì đứng xa nên khó nhìn rõ, chỉ khi tiến lại gần, Đàm Tô mới thấy bên lối vào có một hàng chữ nhỏ hướng dẫn cách chơi: Tay phải để vẽ đường, tay trái dùng để xóa nét vẽ. Cô không để ý bên phía Tiêu Duệ, chỉ chăm chú quan sát mê cung phía mình. Đích đến nằm ở trung tâm mê cung. Cô và Tiêu Duệ mỗi người phụ trách một nửa, tức là mỗi người đảm nhiệm phần mê cung dài khoảng 2 mét và rông 1,5 mét. So với bản đồ thông thường in trong sách thì tấm bản đồ này được phóng to lên hàng chục lần, nhưng khoảng cách giữa các đường vẽ tạo thành mê cung lại không khác bao nhiêu, khiến toàn cảnh hiện ra một vùng rối rắm, thoáng nhìn đã khiến đầu óc choáng váng. Đàm Tô hít sâu một hơi, không vội ra tay ngay, mà bắt đầu lướt mắt từ trái sang phải để rà soát nửa bản đồ phía mình, sau đó lại quay về điểm xuất phát, mô phỏng lộ…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...