Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Tiêu Duệ chỉ tay về phía chiếc rương báu phía trước, nói: “Quanh rương có bẫy, vậy khả năng cao trong rương chứa báu vật thật. Tôi nghĩ chúng ta nên xem thử bên trong có gì. Mặt sàn chỉ có hai màu đen và trắng. Tôi đã thử một ô trắng, nhưng không thể kết luận tất cả các ô trắng đều có bẫy. Vì thế, cả ô trắng lẫn ôđen, chúng ta đều phải thử. Nhớ mũi tên vừa rồi quay lại không? Có lẽ trong đại sảnh này chỉ có một mũi tên được tái sử dụng liên tục.” “Đó chỉ là suy đoán của anh thôi, đúng không?” Đàm Tô lên tiếng. “Đúng thế.” Tiêu Duệ đáp, vẻ mặt tỉnh bơ như chuyện hiển nhiên: “Vì vậy, tôi phải thử để chứng minh suy đoán của mình chứ.” Đàm Tô nhìn anh ta vài giây, rồi thả lỏng tay. Họ không thể dừng bước mãi được, huống chi cô cũng phần nào đồng ý với lời của anh ta. Tiêu Duệ bước sang bên cạnh, tiến đến ô trắng gần nhất. Anh hạ thấp người, cẩn thận đưa chân đạp lên. Chỉ nghe “cạch” một tiếng, một mũi tên lao ra. Nhưng Tiêu Duệ đã chuẩn bị từ trước, lập tức lùi lại, mũi tên xẹt qua đúng chỗ anh vừa đứng, rồi đột ngột khựng lại, sau đó như bị sợi dây vô hình kéo về, nhanh chóng rút lui, biến mất vào một lỗ nhỏ trên vách tường đại sảnh. Tiêu Duệ nhìn chằm chằm vào cái lỗ ấy một lúc, sau đó lại chạy lên phía trước, đến một ô màu trắng khác sát mép đại sảnh, ngay bên dưới lỗ tên, tiến hành thêm một lần thử nghiệm. Lần này, mũi tên vừa bay ra khỏi lỗ đã rẽ hướng, rồi mới phóng về phía Tiêu Duệ. Anh lại lùi vào hành lang tránh né, mũi tên dừng lại ngay trước mặt anh, không vượt ra…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...