Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Tiêu Duệ đi phía sau, dắt theo con Bát Kì Đại Xà nhỏ, Đàm Tô thì dẫn đầu phía trước. Ba người, hai người một quái vừa rẽ qua một góc hành lang thì Đàm Tô đột ngột dừng bước không báo trước. Tiêu Duệ tiến lại gần, thấy cô hơi cau mày như đang nhớ lại điều gì, bèn hỏi: “Có chuyện gì vậy?” Đi một đoạn rồi, tâm trạng Đàm Tô cũng tạm nguôi ngoai. Cô nén hết những chuyện vừa rồi vào lòng, bình tĩnh mở miệng: “Từ cổng vào đến đây... rất giống bản đồ mê cung của cửa đầu tiên mà tôi từng làm.” Tiêu Duệ nhướn mày: “Ồ?” “Trừ quái vật và thánh điện của sự sống vừa rồi, nếu chỉ tính riêng hành lang thì đúng là giống hệt.” Đàm Tô hồi tưởng, xác nhận lại suy đoán của mình. Vừa hay phía trước họ là một ngã rẽ. Tiêu Duệ liền hỏi: “Theo bản đồ thì nên đi hướng nào?” Đàm Tô nghĩ một lúc rồi chỉ sang lối bên trái: “Lối đó.” Tiêu Duệ mỉm cười: “Vậy thì đi thôi.” Anh là người bước lên trước tiên. Đàm Tô nhanh chân đuổi theo: “Anh không sợ tôi nhớ nhầm à?” Bản đồ mê cung của cửa đầu tiên, Đàm Tô và Tiêu Duệ mỗi người làm một nửa. Theo lý mà nói, hai bên không thể bị trùng, nên chỉ mình Đàm Tô có ký ức về nửa bản đồ đó. “Nhớ nhầm thì cùng chết thôi.” Tiêu Duệ đáp. Đàm Tô khựng lại một nhịp, lặng lẽ thở ra một hơi, rồi nghiêm túc nói: “Phần đầu tôi nhớ khá rõ. Nếu mê cung này thật sự được dựng lại từ bản vẽ đó, thì chắc sẽ không có gì nguy hiểm. Nhưng tuyến đường phía sau tôi không nhớ rõ, nên đoạn sau phải tùy cơ ứng biến.” Tiêu Duệ gật đầu: “Muốn xác nhận mê cung này có trùng với bản đồ không thì…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...