Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Khi Đàm Tô còn đang kinh nghi bất định, người phụ nữ kia từ từ xoay người lại. Đó là một thiếu nữ có vẻ đẹp hết sức dịu dàng quyến rũ, khoác trên mình bộ kimono đỏ chót, mái tóc dài buông xõa qua vai, vài lọn tóc nghịch ngợm khẽ dính lên má cô ta. Ngay khoảnh khắc cô ta xoay người, khung cảnh xung quanh đột ngột thay đổi, dòng nước róc rách bỗng hiện ra, nhẹ nhàng chảy xuôi, phía trên dòng nước ấy là một cây cầu nhỏ cổ kính bắc ngang. Biến đổi ấy còn lan tới chỗ Đàm Tô, điều khiến cô sửng sốt là, cây cầu ấy, dòng nước kia, dường như nằm dưới mặt đất của hành lang, nhưng lại có chiều sâu, dòng nước cũng đang chảy, hoàn toàn không phải là ảo ảnh. “Đại nhân, chẳng phải ngài muốn qua cầu sao? Sao còn chưa qua đây?” Nữ nhân ấy dịu dàng mỉm cười với Đàm Tô, giọng nói vô cùng mê hoặc. Đàm Tô hơi sững lại. Trong đầu cô thoáng lướt qua những vị thần và yêu quái trong truyền thuyết Nhật Bản mà cô từng biết, có liên quan đến nước và cầu… Hashihime! Tương truyền, có người con gái si tình không thể kết duyên cùng người mình yêu, cuối cùng gieo mình xuống sông tự vẫn từ trên cầu, hóa thành Hashihime. Vào những đêm khuya tịch mịch, nếu có đàn ông bước lên cầu, nàng sẽ xuất hiện, dụ người xuống nước chết đuối. Nếu là phụ nữ xinh đẹp, nàng sẽ kéo vào nước mà nhấn chìm. Đàm Tô vẫn đứng nguyên tại chỗ, không bước tới. Theo truyền thuyết, chỉ cần cô bước lên cây cầu kia, chắc chắn sẽ bị Hashihime tóm lấy mà kéo xuống nước. Nhưng cô cũng không thể cứ chần chừ mãi ở đây được, hiện giờ, thời gian…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...