Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Hai người vừa trò chuyện vừa đi đến trước cửa phòng, Đàm Tô thu lại tâm tư, tập trung vào việc chính. Tầng mười có khá nhiều phòng, phần lớn đều trông như đã lâu không có người ở, chỉ duy nhất căn phòng mà Aikawa Yoshinori từng chạy ra trong đoạn video là có cánh cửa mới tinh, rõ ràng vừa được thay không lâu, lại thường xuyên có người ra vào. Đàm Tô và Tiêu Duệ tiến lại gần, liền thấy trên cửa treo một ổ khóa lớn. Cửa vốn đã có sẵn một ổ khóa, vậy mà lại còn thêm một cái nữa, đủ thấy bên trong cất giữ thứ gì đó khiến chủ nhân vô cùng cảnh giác. Đàm Tô đang phiền não không biết nên vào bằng cách nào thì Tiêu Duệ đã lấy điện thoại ra gọi một cuộc. “Tôi đang ở tầng mười, anh đang dưới nhà à? Được, vậy anh lên đây đi.” Cúp máy, anh quay sang Đàm Tô, giải thích: “Trước khi đến tôi đã gọi cho ông thợ khóa rồi. Cô còn nhớ người hôm qua đến mở khóa nhà cô chứ?” “Ông ấy chịu đến à?” Đàm Tô hỏi. Tiêu Duệ nhướn mày cười: “Thanh tra Yamamoto gọi thì ông ấy dám không đến sao?” Tiêu Duệ nhân sự việc hôm qua mà thiết lập được chút quan hệ tin tưởng với ông thợ khóa nọ. Trong suốt cuộc trò chuyện, anh liên tục tỏ ra rất thân thiết với thanh tra Yamamoto, khiến đối phương cứ tưởng anh là người thân cận với vị thanh tra đó. Sáng sớm hôm nay, anh đã liên hệ trước, bảo ông ấy đến khu vực gần đây để sẵn sàng có mặt khi cần. Lúc thợ khóa lên đến nơi không thấy thanh tra Yamamoto, có phần kinh ngạc: “Thanh tra Yamamoto đâu rồi?” Tiêu Duệ vốn là dùng danh nghĩa thanh tra Yamamoto để gọi ông ta tới,…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...