Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Lúc này, Đàm Tô gần như có thể khẳng định rằng bóng người mơ hồ cô nhìn thấy trong khuôn viên trường trước đó chính là những người chơi đối thủ của họ. Có lẽ bọn họ đã đến trường sớm hơn, thậm chí đã khám phá xong khu vực đó và hoàn thành nhiệm vụ chính mà hệ thống đưa ra. Chỉ là, ngay lúc họ định rời đi thì ba người cô lại dắt theo một đám Hài Đồng U Ám kéo tới, khiến bọn họ bị vạ lây — nhưng xem ra cũng không có thương vong gì. Nhiệm vụ tiếp theo của đối thủ có vẻ là tới khách sạn này, mà đã rời trường sớm hơn họ thì hiển nhiên cũng đến đây trước. Không chừng còn đã hoàn thành nhiệm vụ chính ở đây, chuẩn bị rời đi nên mới lại chạm mặt nhau. “Có gì đó không đúng lắm…” Chương Khung đột nhiên lên tiếng, vẻ nghi hoặc. Đàm Tô thoát khỏi suy nghĩ, nghe vậy cũng không vội thò đầu ra xem, chỉ nhỏ giọng hỏi: “Cậu thấy gì à?” Chương Khung đáp: “Hình như bên đó có hai người phụ nữ, tôi cảm giác không giống người chơi lắm.” Đàm Tô nhíu mày, đầy nghi hoặc, rồi cẩn thận thò người ra nhìn thử. Vừa đúng lúc bắt gặp hai người phụ nữ tóc tai bù xù đang tranh cãi. Một người còn trẻ nhặt một hòn đá nhỏ ném về phía người phụ nữ lớn tuổi, rồi quay người bỏ chạy về hướng khác. Người lớn tuổi thì ngồi phệt dưới đất, tóc rối bời, ánh mắt ngơ ngẩn, chẳng rõ đang nghĩ gì. “Không ngờ nơi này lại có người bản địa.” Đàm Tô nói. Dù là người bỏ chạy hay người ngồi lại, đều không giống người chơi. Cả hai mặc quần áo rách nát, toàn thân dơ bẩn như thể đã lâu không được tắm gội. Trong khi đó, đám người chơi…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...