Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Đàm Tô cứng người không dám nhúc nhích. Cô biết chỉ cần ngẩng đầu lên thôi là sẽ thấy một gương mặt trắng bệch đầy đáng sợ, mà nữ quỷ đó chắc chắn cũng đang chờ khoảnh khắc ấy. Cứ thế giằng co vài giây, một giọt máu tanh hôi rỉ xuống từ đỉnh đầu cô, kéo thành một vệt máu ngoằn ngoèo dọc nửa bên mặt phải. Đàm Tô vẫn không ngẩng đầu, mà bất ngờ lăn người về phía trước, dừng lại sát mép tường rồi lập tức quay đầu nhìn về phía nữ quỷ. Gương mặt trắng bệch của nữ quỷ chỉ cách cô trong gang tấc. Đàm Tô hít mạnh một hơi, nhưng sau lưng là bức tường, cô không còn đường để né tránh. Nữ quỷ nhe ra nụ cười ghê rợn với Đàm Tô, chậm rãi vươn cánh tay dài, gầy guộc, làn da xanh đen tiến sát đến cổ cô. “Chuyện giữa cô với Đông, tôi biết hết rồi! Tôi có thể giúp cô!” Đàm Tô không còn lựa chọn nào khác, đành liều lĩnh hét lên. Động tác của nữ quỷ chững lại. Thấy có hy vọng, Đàm Tô liền nắm lấy thời cơ nói tiếp: “Nata, tôi biết cô là người tốt. Cô thành ra thế này chắc chắn là vì có điều gì không cam lòng. Nếu cô cần tôi giúp chuyện gì, cứ nói với tôi, tôi nhất định sẽ làm được!” Nữ quỷ đứng dậy, quay lưng về phía Đàm Tô. Một lúc sau, cô quay lại nhìn Đàm Tô đã đứng lên với gương mặt không còn vặn vẹo như ban nãy nữa. Khuôn mặt giờ đây bình thản, không còn ác khí, nét mặt thanh tú, khiến người ta không khỏi xót xa. “Đừng nhúng tay vào chuyện giữa tôi và Đông.” Nata lạnh lùng cảnh cáo một câu. Dù bề ngoài lúc này đã là dáng vẻ của một người bình thường, nhưng lời nói vẫn lạnh lẽo đến thấu…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...