Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Đàm Tô cảm thấy mình thật sự không thể tiếp tục nói chuyện với Tiêu Duệ được nữa. Cô hít sâu một hơi, cố gắng phớt lờ sự tồn tại của anh ta như thể anh ta không hề hiện diện, rồi khẽ nghiêng người nhìn ra ngoài. Từ đằng xa có hai người đang chạy tới. Tiêu Duệ đang ở ngay bên cạnh cô, còn Mã Chí Trạch thì vẫn trong bệnh viện. Tính ra, đội của họ chỉ còn một người nữa, vậy nên hai người đang cùng chạy về phía này, có thể chính là Hồ Thi Lam và Chương Khung? Đàm Tô định quay sang hỏi Tiêu Duệ xem đội họ có đúng là còn một người nữa không, để xác nhận cho chắc. Thế nhưng lời vừa đến miệng, cô đã nuốt trở vào. Ai biết được lời anh ta nói ra là thật hay giả? Khi hai bóng người kia ngày càng đến gần, Đàm Tô hơi cau mày. Dựa vào dáng người mà xét, hai người đang chạy tới đều là con gái. Vậy thì... Lẽ nào thực sự tồn tại đội chơi thứ ba? Hay là trong đội Tiêu Duệ còn có người thứ tư? Nhưng khi hai người kia đã tiến lại gần hơn, Đàm Tô càng thêm kinh ngạc, một trong hai cô gái ấy chính là Hồ Thi Lam. Tiêu Duệ nhướng mày, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười đầy hứng thú: “Thú vị đấy.” Đàm Tô liếc anh một cái đầy cảnh giác, có phần ghét bỏ nói: “Làm ơn đứng xa tôi ra một chút.” Tiêu Duệ không nhúc nhích, chỉ ra hiệu cô nhìn về phía ngoài: “Có vẻ không chỉ có chúng ta là người quen của nhau.” Hai người con gái vừa tới, một là Hồ Thi Lam, người còn lại thì Đàm Tô chưa từng gặp, nhưng Tiêu Duệ lại biết — đó chính là người thứ ba trong đội của anh ta. Trước giờ Đàm Tô vẫn chưa có cơ hội…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...