Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Đàm Tô nhớ lại, trong Thế giới phụ trước đó, sau khi cô ra khỏi mê cung, vết thương do chính cô rạch lên mặt cũng biến mất. Nói cách khác, nếu Mã Chí Trạch chỉ gây thương tích cho cô, thì khi nhiệm vụ chính kết thúc, những vết thương ấy cũng sẽ biến mất. Nhưng nếu hắn giết cô thì sao? Đàm Tô lại nghĩ đến Thế giới phụ đầu tiên, khi họ thực hiện nhiệm vụ chính ở “Căn nhà nhỏ của Nata”, chỉ cần bị Nata chạm vào là sẽ “chết”, và sau khi chết, nhiệm vụ chính sẽ kết thúc. Nhiệm vụ chính không đe dọa tới tính mạng, vậy thì theo lý, cái chết trong nhiệm vụ chính sẽ không dẫn đến cái chết thực sự trong Thế giới phụ. Nói cách khác, giả dụ Mã Chí Trạch có thể giết cô trong nhiệm vụ chính này, và nếu hắn thực sự làm vậy, thì sau khi nhiệm vụ chính kết thúc, cô vẫn có thể sống lại. Thế nhưng, điều kiện để nhiệm vụ lần này thành công là phải bảo đảm tất cả mọi người còn sống. Muốn hoàn thành nhiệm vụ, cô không thể để Mã Chí Trạch giết bất kỳ ai. Đàm Tô nhớ lại vị trí mà sáu quả cầu kia đã rơi xuống khi đó, chẳng mấy chốc đã nhớ lại rõ ràng vị trí của từng người ở thời điểm hiện tại. Cô ở vị trí số 3, còn Mã Chí Trạch ở số 5, theo bản đồ thì nằm đối diện cô. Người ở gần Mã Chí Trạch nhất là Chương Khung, vị trí số 4. Hồ Thi Lam ở số 6, tuy không gần hắn ta lắm, nhưng lại khá gần Đoạn Hiểu Hà ở vị trí số 1. Còn Tiêu Duệ ở vị trí số 2, hơi cách cô một đoạn. Phòng B151 nằm gần chính giữa bản đồ, sáu chiếc chìa khóa cũng được phân bố bao quanh căn phòng ấy, nằm giữa vị trí của các người chơi…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...