Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Đàm Tô vội vàng chạy tới ngồi xổm xuống, bắt mạch Hồ Thi Lam, sau khi xác nhận cô vẫn còn sống thì thở phào nhẹ nhõm. Chỉ cần thoát khỏi nhiệm vụ chính này, dù vết thương có nặng đến đâu cũng sẽ hồi phục. Vì vậy, cách tốt nhất hiện tại là lập tức tìm thấy chiếc chìa khóa cuối cùng, sau đó đưa Hồ Thi Lam đến phòng B151, hoàn thành nhiệm vụ chính và thoát khỏi nơi này. Đàm Tô liếc nhìn Tiêu Duệ, thấy anh đã bắt đầu quan sát xung quanh thì hơi yên tâm, thử vỗ nhẹ vào mặt Hồ Thi Lam, khẽ gọi: "Hồ Thi Lam, cô có nghe thấy tôi nói không? Hồ Thi Lam!" Một lúc sau, lông mi Hồ Thi Lam đột nhiên khẽ động, cô mở mắt, đáy mắt ngập tràn vẻ mơ hồ. "Hồ Thi Lam, bây giờ cô còn tỉnh táo không?" Lòng Đàm Tô vui mừng, vội hỏi. Hồ Thi Lam ngơ ngác nhìn Đàm Tô một lúc lâu, sau đó đột nhiên sắc mặt thay đổi, ánh mắt rơi xuống tay mình, đôi mắt trợn to. Đàm Tô biết cô đang lo lắng điều gì, vội an ủi: "Đừng lo lắng, sau khi nhiệm vụ chính kết thúc, tay cô sẽ phục hồi." "Thật không?" Biểu cảm Hồ Thi Lam lúc này có chút yếu ớt. "Thật!" Đàm Tô mạnh mẽ gật đầu. Hồ Thi Lam chắc là chưa từng bị thương trong nhiệm vụ chính nên không rõ điều này. "Tốt quá... tốt quá..." Hồ Thi Lam kích động lẩm bẩm. "Thứ cắt đứt tay cô là cái này sao?" Tiêu Duệ đột nhiên hỏi. Đàm Tô nhìn sang, thấy Tiêu Duệ đang đứng trước một cái máy cao bằng người, vừa tò mò quan sát vừa hỏi. Sắc mặt Hồ Thi Lam có chút khó coi: "Đúng vậy." Nói xong cô yếu ớt nhắm mắt lại. Ánh mắt Đàm Tô rơi xuống cái máy. Đó là một cái máy rất kỳ lạ, cao…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...