Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Cậu bé vừa tiên đoán máy bay sẽ nổ kinh ngạc đứng dậy, đôi mắt trợn tròn, nhìn thẳng ra ngoài, vẻ mặt như thấy ma. "Máy... máy bay thực sự đã nổ!" Cậu bé vừa đánh nhau với cậu ta cũng mở to mắt, giọng nói vô thức run rẩy. Tất cả mọi người đều nhìn ra khoảng không bên ngoài cửa sổ, nơi xác máy bay đang rơi xuống. Cả phòng chờ im lặng, không ai nói một lời. Gió đêm hú mạnh lùa vào qua khung cửa sổ vỡ. "Alex, em... làm sao em biết được?" Người thầy giáo trung niên quay sang cậu bé, người đã biết trước máy bay sẽ rơi, trong mắt đầy vẻ kinh hãi, nhìn Alex như đang nhìn một con quỷ. Alex lắp bắp kích động: "Em, em thấy ảo giác! Nhưng, nhưng em cũng không biết tại sao..." "Không phải cậu làm đấy chứ?" Cậu bé vừa đánh nhau với Alex nhìn cậu ta với vẻ vừa sợ hãi vừa nghi ngờ. Sắc mặt Alex thay đổi, nhưng chưa kịp mở lời, một cô gái đã nhíu mày nói: "Carter, đừng nói bừa, Alex làm sao có thể làm chuyện này được?" Việc phá hủy một chiếc máy bay, căn bản không phải là chuyện mà những học sinh trung học như họ có thể làm được. Carter nói xong thì hối hận, cậu ta cũng thấy lời mình nói quá ngớ ngẩn, nhưng bị người khác chặn họng, cậu ta không thể xuống nước, liền vẫn cố chấp nói: "Ai biết được? Dù sao chỉ có cậu ta biết máy bay sẽ rơi thôi, đúng không?" Carter đã nói trúng điểm mấu chốt. Trong số tất cả mọi người, chỉ có Alex la hét rằng máy bay sẽ rơi, và kết quả cuối cùng quả thực đã xảy ra theo lời cậu ta nói. Mọi người không thể không suy nghĩ trong lòng, nhưng nếu nói máy bay thực sự…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...