Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Ánh mắt Đàm Tô vô tình lướt qua mọi người. Mặc dù cô chỉ có thể chắc chắn bản thân mình không phải là hung thủ, còn những người chơi còn lại đều có khả năng giết Gin, nhưng cô không tin Tiêu Duệ và Nghiêm Miểu là hung thủ. Còn Lưu Nhất Bạch, Diệp Tư Vi và Mục Ly, ba người này chỉ mới quen biết nhau trong thế giới phụ này, cô cũng chỉ nhìn thấy những biểu hiện bên ngoài của họ. Tính cách thực sự của họ như thế nào, với khoảng thời gian tiếp xúc ngắn ngủi như vậy, cô không thể hiểu sâu, vậy nên cô cảm thấy khả năng ba người này là hung thủ lớn hơn. Mục Ly và Lưu Nhất Bạch cởi áo khoác dính máu đã đông đặc ra, cùng Diệp Tư Vi đi tới, vây thành một vòng quanh ghế sofa. Diệp Tư Vi nhíu mày: "Ai là người đã báo cảnh sát?" "Hung thủ." Tiêu Duệ khẳng định. Nếu nói, trước đây khả năng Thần Chết giết người và người chơi giết người là ngang nhau, thì bây giờ cơ bản có thể xác định là người chơi giết người. Không khí tại hiện trường đột nhiên trở nên kì lạ. Các người chơi cố ý hoặc vô ý giữ một khoảng cách nhất định, hạt giống nghi ngờ lẫn nhau đã được gieo. "Rốt cuộc là ai đã làm chuyện này?" Ánh mắt nghi ngờ của Diệp Tư Vi lướt qua từng người. Không ai trả lời. Diệp Tư Vi nhìn Tiêu Duệ nói: "Chẳng phải anh rất giỏi sao? Anh nói hung thủ rốt cuộc là ai?" Tiêu Duệ hừ một tiếng: "Ngay cả Gin cũng không biết kẻ giết anh ta là ai, làm sao tôi biết được?" "Làm sao anh biết Gin không biết?" Diệp Tư Vi nghi ngờ. Ánh mắt Tiêu Duệ chợt liếc sang Đàm Tô, cô hơi giật mình, dời ánh mắt đi, không…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...