Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Con quái vật bên phía Tiêu Duệ vẫn còn nguyên đó, nhưng sức mạnh vô hình đang trói buộc cơ thể Đàm Tô đã biến mất. Đồng thời, đồng hồ đếm ngược trên quả bom hẹn giờ trước ngực cô cũng ngừng lại. Ngay khi cơ thể được giải phóng, Đàm Tô lập tức lao nhanh dọc theo lối đi hẹp dưới chân về phía chiếc hộp. Nút bấm trong hộp của Nghiêm Miểu tác động lên Tiêu Duệ, nút bấm của Tiêu Duệ tác động lên cô, vậy thì nút bấm bên phía cô đương nhiên sẽ tác động lên Nghiêm Miểu. Sau khi Tiêu Duệ được tự do, con quái vật liền xuất hiện. Suy luận tương tự, có lẽ sau lưng cô cũng đã xuất hiện quái vật... nhưng Đàm Tô không dám ngoảnh lại nhìn. Lối đi cô đang bước quá hẹp, nếu cô quay đầu, cơ thể chắc chắn sẽ mất thăng bằng, chỉ một chút sơ sẩy là sẽ rơi xuống. Là nút bấm thứ ba và cũng là cuối cùng, cô nghĩ một khi nó được nhấn thì tất cả mọi thứ sẽ biến mất, vì thế điều quan trọng nhất lúc này là phải nhấn nút càng nhanh càng tốt. Tốc độ của con quái vật xúc tu bên Tiêu Duệ không nhanh, Đàm Tô nhanh chóng vượt qua nó, lao đến bên chiếc hộp rồi ngồi xổm xuống, mở hộp và dùng sức nhấn mạnh nút bấm. Các xúc tu dừng lại ở vị trí cách mặt Tiêu Duệ hơn mười centimet. Đàm Tô quay đầu lại, quả nhiên thấy ở vị trí cô vừa đứng cũng có một con quái vật xúc tu. Bởi vì cô đã chạy đi ngay khi vừa được tự do nên xúc tu của nó mới chỉ vươn ra được một nửa, vẫn còn cách cô rất xa. Cô đợi thêm một lúc, xung quanh tĩnh lặng, không có thêm bất kỳ tình huống bất ngờ nào xảy ra. Hai con quái vật xúc tu dần nhạt đi…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...