Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Dù nhiệm vụ có kỳ lạ đến đâu, họ vẫn phải hoàn thành theo mô tả. Nếu không thể hoàn thành nhiệm vụ của phòng quy tắc này, không biết họ còn đủ thời gian để thực hiện nhiệm vụ tiếp theo hay không, vì thế không thể bỏ qua bất kỳ cơ hội nào. Đàm Tô cúi xuống nhìn miếng da thú quấn quanh người, cô không thoải mái kéo chỉnh vài cái, thắt chặt lại, chỉ sợ chúng đột nhiên tuột ra. Da thú của phụ nữ được chia thành hai mảnh trên và dưới, giống như bikini, che được những chỗ quan trọng, còn da thú của đàn ông chỉ quấn một mảnh quanh hông, thân hình của họ lộ rõ mồn một. Cho dù có ngại ngùng, Đàm Tô cũng đã nhìn rõ vóc dáng của những người khác khi quan sát. Trong bốn người đàn ông, Nghiêm Miểu có thân hình đẹp nhất, da săn chắc, cơ bắp cân đối, rõ ràng là người thường xuyên luyện tập. Thân hình của Tiêu Duệ phù hợp với thuộc tính phế vật chiến đấu của anh, thuộc dạng mảnh khảnh. Da anh rất trắng, cơ bắp không quá nhiều nhưng cũng không đến nỗi gầy yếu. Ninh Hạc cũng mảnh khảnh như Tiêu Duệ, nhưng trông gầy hơn một chút. Riêng Lưu Nhất Bạch, thoạt nhìn không lộ rõ nhưng thực chất lại rất có cơ bắp. Đàm Tô bị nhốt trong lồng gỗ cùng với Diệp Tư Vi và Ninh Hạc, còn Tiêu Duệ, Nghiêm Miểu và Lưu Nhất Bạch ở trong lồng kia. Thói quen của mọi người khi đến một nơi xa lạ là quan sát môi trường xung quanh trước. Tiêu Duệ quan sát nhanh nhất, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Đàm Tô, đánh giá từ trên xuống dưới, sờ cằm cười nói: "Thật không ngờ lại có phước dữ vậy." Đàm Tô giận dữ trừng…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...