Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Đàm Tô cứ thế đứng ngây ra, mặt không biểu cảm, suốt năm giây. Mãi đến khi khóe mắt lướt qua đồng hồ đếm ngược, số tầng và nút chuyển không gian treo dưới một gốc anh đào to có đường kính chừng hai mét, cô mới giật mình lấy lại tinh thần. Khi rời khỏi tầng 3, đồng hồ khi đó hiện 4 phút 55 giây, có nghĩa là khi bên này đếm đến 3 phút 05 giây, cô bắt buộc phải rời khỏi đây. Không đúng, phải nói là—trước khi đồng hồ về mốc 3 phút 05 giây, cô phải đứng sẵn bên cạnh nút chuyển đổi không gian, đợi Nata xuất hiện ở tầng này rồi mới được nhấn nút rời đi. Nếu cô ấn nút quá sớm, rời tầng 4 trước khi Nata kịp đến—trong khi Nata đang ở tầng 5, còn tầng 1 và tầng 3 thì cô đã ghé qua rồi, tức chỉ còn tầng 2 là khả dĩ—thì Nata có thể lập tức đuổi theo tới tầng 2, nếu lúc đó cô không còn mảnh bảo vệ thì chắc chắn sẽ chết. Vừa chú ý thời gian trên đồng hồ, Đàm Tô vừa phân tâm quan sát không gian ở tầng này. Ngoài cây anh đào to treo đồng hồ đếm thởi gian kia ra, cả không gian gần như không có gì đặc biệt đáng chú ý. Cây cối, hoa cỏ, nhìn qua đều hết sức bình thường. “Đuổi theo em đi~” Lúc này, một giọng nói vang lên to hơn khi nãy, nhìn về phía phát ra âm thanh, Đàm Tô quay đầu lại thì thấy một cô gái đang cười khanh khách chạy từ xa tới, phía sau là một cậu con trai đang đuổi theo. Cả hai vừa cười vừa chạy, không khí tràn đầy sức sống tuổi trẻ. Chẳng mấy chốc, khi hai người chạy đến gần hơn, Đàm Tô nhìn rõ gương mặt họ. Một là Nata, người còn lại là Đông. Thì ra tầng này mô phỏng khoảng…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...