Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Nhìn dáng vẻ cười híp mắt của Nghê Mậu, Đàm Tô khẽ nhíu mày. Cô chợt nhận ra cách nói về "duyên phận" này của cậu ta thực chất không phải là đang lảng tránh cô. Khi gặp Nghê Mậu, cô chỉ vừa mới đến thế giới phụ này. Cô tin hệ thống rất công bằng, Nghê Mậu chắc chắn cũng tiến vào cùng lúc với cô. Vậy thì trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, cô hẳn là người chơi đầu tiên cậu ta gặp được. Vì người đầu tiên cậu ta chạm mặt là cô nên mới lôi cô đi làm nhiệm vụ, đây chẳng phải chính là "duyên phận" hay sao? Cuộc trò chuyện của hai người khá mơ hồ nên thực ra bác tài xế cũng không hiểu rõ họ đang nói gì, ông chỉ nghĩ họ đang nói chuyện yêu đương và nhìn họ qua gương chiếu hậu với ánh mắt đầy hoài niệm. Dưới "lễ rửa tội" bằng ánh mắt của bác tài, Đàm Tô và Nghê Mậu đã đến được Nhà búp bê. Nghê Mậu móc tiền trả phí xe, cậu ta còn cười híp mắt chào tạm biệt tài xế, trông vô cùng ngoan ngoãn và thân thiện. Nhưng Đàm Tô, người từng chứng kiến cảnh Nghê Mậu giết người, chỉ cảm thấy cảnh tượng trước mắt càng làm nổi bật sự đáng sợ của cậu ta, đáy lòng không khỏi thấy ớn lạnh. Vẻ ngoài của Nghê Mậu cực kỳ dễ đánh lừa người khác, cậu ta lại rất giỏi ngụy trang. Nếu không phải ngay từ đầu cô đã thấy cậu ta giết người, có lẽ cô đã bị lớp vỏ bọc đó lừa gạt. Qua tiếp xúc ngắn ngủi, cô nhận thấy cậu ta có thể không sở hữu bộ óc thông minh tuyệt đỉnh nhưng trình độ tư duy không tệ. Nếu cô thực sự đấu với cậu ta, chắc chắn sẽ là một trận ác chiến. Đàm Tô khẽ thở dài cho tương lai của mình. Vừa đến…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...