Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Sự kinh ngạc vì nhìn thấy Nghê Mậu qua đi, Đàm Tô liền nhớ lại cảnh tượng vừa rồi. Cô phát hiện ra ngoài Nghê Mậu, trong nhóm người chơi đó còn có một người quen, là Chương Khung mà cô đã gặp ở thế giới phụ thứ ba. Nếu cô quen nhiều người hơn trong nhóm đó, có lẽ cô đã đi ra. Nhưng bây giờ họ có tổng cộng năm người bốn nam một nữ. Ngoài Chương Khung và Nghê Mậu, ba người còn lại cô đều không quen, cũng không biết tính tình họ ra sao. Lỡ như cô nói ra sự nguy hiểm của Nghê Mậu, liệu họ sẽ tin cô hay tin cậu ta... Vì vậy, Đàm Tô quyết định án binh bất động, quan sát tình hình trước. Nơi Đàm Tô đang đứng là một hành lang dài và thẳng. Nhưng vì bên ngoài phòng đọc báo cũ không ghi rõ công dụng của nó, mà tất cả biển chỉ dẫn cơ sở vật chất của thư viện đều nằm ở sảnh chính, nên dù mục đích của đám người chơi kia cũng là tìm báo cũ thì họ cũng không thể đi thẳng tới đây ngay. Họ bắt buộc phải rẽ vào sảnh chính trước, và khi đó họ sẽ không nhìn thấy hành lang này. Đàm Tô chỉ tạm ra ngoài ăn cơm trong lúc tra cứu báo cũ, cô còn phải quay lại nên đống báo vẫn còn bày trên ghế chưa dọn dẹp. Bên tay trái là báo đã xem xong, bên tay phải là báo chưa xem, cả hai bên đều được xếp rất ngay ngắn, ở giữa còn có một tờ báo đang xem dở. Mà phòng đọc báo cũ không có ai khác, không ai thấy Đàm Tô đã ngồi đó cả buổi sáng. Nhưng chỉ cần dựa vào những thứ này, người ta có thể dễ dàng suy đoán rằng người tra cứu đã có việc rời đi giữa chừng, và rất có thể chưa đi xa. Đàm Tô thấy hơi sốt ruột. Cô vẫn…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...