Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Lời của Nghê Mậu khiến tất cả người chơi đều kinh ngạc nhìn cậu ta. “Thật hả, Nghê Mậu? Cậu lợi hại thật vậy sao?” Kim Y Y kinh ngạc nói, cô ta hoàn toàn không nghĩ tới Nghê Mậu trông vô hại, thậm chí có vẻ yếu ớt lại lợi hại đến thế. “Đúng đó, hoàn toàn nhìn không ra mà!” Chu Khải Ca tỏ vẻ nghi ngờ. Vấn đề Đàm Tô thắc mắc bấy lâu cuối cùng cũng có câu trả lời. Cô thì lại không nghi ngờ lời của Nghê Mậu, trước đó cô đã thấy cậu ta là một đối thủ khó nhằn, vừa rồi bị cậu ta phát hiện tung tích, cô càng khẳng định phán đoán của mình. Đầu óc cậu ta lanh lợi, thân thủ tốt, lại giỏi ngụy trang, cậu ta không đứng nhất thì còn ai vào đây? Nhưng có lẽ do Nghê Mậu ngụy trang quá thành công trong mắt người chơi, nên những người còn lại ít nhiều đều không tin. Mà thứ hạng của một người ra sao thì chỉ có bản thân mình mới thấy được, Nghê Mậu dù muốn đưa ra bằng chứng cũng không thể. “Mọi người không tin thì thôi, cứ coi như em chưa nói nhé.” Đối mặt với ánh mắt nghi ngờ của mọi người, Nghê Mậu nhún vai cười, cũng không tranh cãi gì thêm. Cậu ta đột nhiên nhìn Đàm Tô, nháy mắt với cô. Đàm Tô coi như không nhìn thấy, cô nói cho mọi người biết lý do mình trốn ở đây. Vẫn là bài cũ, sợ gặp phải người chơi sát nhân nên vì cẩn thận mới trốn đi, hoàn toàn không nhắc đến Nghê Mậu. Vừa nhắc đến người chơi sát nhân, Chương Khung lập tức làm chứng cho Đàm Tô, rằng lúc đó họ đều bị Mã Chí Trạch truy sát. Những người chơi ở đây ít nhiều đều từng gặp phải người chơi sát nhân, vì vậy cũng có chung cảm…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...