Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
“Nghê Mậu!” Đàm Tô vội gọi. Nghê Mậu nghiêng đầu nhìn Đàm Tô, tay cậu ta vẫn vững vàng không hề xê dịch, chỉ nhướn mày nói: “Chị Đàm, chị đến đây làm gì?” Đàm Tô sải bước đi tới, liếc nhìn người quản lý đang hoảng loạn tột độ rồi lại nhìn vẻ mặt thoải mái tự nhiên của Nghê Mậu. Cô nói với quản lý: “Nếu anh biết gì thì hãy nói cho chúng tôi biết được không? Nếu không tôi cũng không ngăn được cậu ấy đâu.” Người quản lý đã sớm sợ chết khiếp, cả thư viện chỉ có một mình ông ta, muốn kêu cứu cũng không được. Lúc này nghe Đàm Tô nói vậy, ông ta lập tức run rẩy nói: “Tôi nói, tôi sẽ nói hết những gì tôi biết cho các người, xin đừng làm hại tôi!” Đàm Tô dùng giọng thương lượng nói với Nghê Mậu: “Nghê Mậu, bỏ dao xuống trước đã được không? Nếu ông ta sợ quá thì có thể sẽ bỏ sót thông tin đấy.” “Thôi được, em nghe lời chị Đàm vậy.” Nghê Mậu nhướn mày, ngoan ngoãn thu con dao khắc về nhưng không cất vào túi mà cứ mân mê trên tay, đôi mắt nhìn chằm chằm vào người quản lý. Con dao khắc được dời đi khiến người quản lý thở phào nhẹ nhõm. Nhưng khi vừa ngẩng đầu lên thấy Nghê Mậu đang nhìn chằm chằm mình, hơi thở đó lập tức nghẹn lại ở ngực khiến ông ta ho sặc sụa mấy tiếng rồi mới vội vàng nói: “Bảy mươi năm trước, có một cậu bé mất tích. Mọi người đều nghi ngờ Mary Shaw đã giết cậu bé, rất nhiều người đã kéo đến nhà hát nơi bà ta sống, nhổ... nhổ lưỡi bà ta rồi giết... giết chết bà ta. Sau này, bà ta được chôn cất cùng với những con búp bê của mình. Mấy chục năm sau đó, những con búp bê…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...