Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Đối mặt với ánh mắt đầy vẻ tò mò của Nghê Mậu, Đàm Tô chỉ cảm thấy tim mình hơi giật thót. Còn Chương Khung, sau khi được Đàm Tô cảnh báo về bộ mặt thật của Nghê Mậu, tuy trong lòng vẫn còn bán tín bán nghi nhưng nghe Nghê Mậu hỏi vậy cũng không khỏi căng thẳng. Đàm Tô giữ vẻ mặt bình tĩnh nói: “Tôi nói với cậu ấy về những chuyện xảy ra sau khi tôi và cậu ấy tách nhau ra. Sao vậy?” Nghê Mậu cười híp mắt: “Cũng không có gì. Em còn tưởng hai người đang nói chuyện về em chứ.” Tim Đàm Tô đập mạnh nhưng vẫn cố gắng bày ra nụ cười không chút chột dạ trên mặt: “Sao có thể chứ? Hơn nữa cũng đâu có gì để nói đâu.” “Thật không?” Nghê Mậu lại lộ vẻ thất vọng tràn trề: “Chị Đàm, em trong lòng chị không để lại chút ấn tượng nào sao, đến mức 'không có gì để nói'?” “Tôi không có ý đó.” Đàm Tô thật sự không biết phải nói chuyện thế nào với người có sự chú ý khác thường này. Chương Khung giả vờ chăm chú lái xe, lén nhìn hai người qua gương chiếu hậu. Rõ ràng Nghê Mậu vẫn cười rạng rỡ như trước, trông đáng yêu như một cậu học sinh cấp hai ngoan ngoãn, nhưng cậu ta lại cảm thấy ớn lạnh trong lòng, càng thêm tin lời Đàm Tô. Nhưng giờ phút này, cậu ta cũng chỉ có thể thầm chúc phúc cho Đàm Tô một câu, Đàm Tô, cô cố lên nhé. “Vậy là ý gì?” Nghê Mậu không buông tha hỏi tới. Đàm Tô bất lực nói: “Không có ý gì cả. À đúng rồi, về vị trí của mấy con búp bê, cậu có ý tưởng gì không?” “Chị Đàm giỏi như vậy, em nghe theo chị Đàm là được rồi.” Nghê Mậu nói: “'Không có ý gì cả' là ý gì?” Đàm Tô nhìn vẻ mặt…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...